Những thành phố cổ kính, yên bình và không có nhiều người ở là điểm đến thích hợp dành cho khách du lịch muốn tạm xa cuộc sống ồn ào, náo nhiệt nơi phố thị.
Adamstown, Pitcairn: Adamstown là thủ đô của quần đảo Pitcairn, một phần lãnh thổ hải ngoại của Anh. Đây là nơi định cư duy nhất trên quần đảo Pitcairn với dân số chỉ khoảng 47 người (năm 2020). Ngày nay, Adamstown là thủ đô nhỏ thứ 3 trên thế giới tính theo dân số. Người dân trên đảo đã được tiếp cận với Internet qua vệ tinh, điện thoại, truyền hình với chi phí đắt đỏ. Phương tiện truyền thông chính vẫn là qua radio nghiệp dư. Ảnh: Makemake.
An Ngọc/Theo Teal Mango
'Alantis Phương Đông': Bí ẩn thành phố cổ nằm dưới lòng hồ.
Sau 50 năm ẩn mình dưới lòng hồ, thành phố với niên đại 1.300 năm, được mệnh danh là 'Atlantis Phương Đông' ở Trung Quốc vẫn giữ trọn vẹn vẻ kỳ bí và tráng lệ.
Thiên Đảo là một hồ nước nhân tạo được hình thành vào năm 1959 nằm ở khu vực tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.
Theo như tên gọi Thiên Đảo, hồ có diện tích 573 km chứa đựng bên trong 1.078 các hòn đảo lớn nhỏ nằm rải rác. Tuy nhiên, phong cảnh nơi đây không thể so sánh được với thành phố cổ kỳ vĩ ngay dưới đáy hồ, nơi được mệnh danh là "Atlantis Phương Đông".
Quần thể Thiên Đảo tại Chiết Giang (Trung Quốc).
Thành phố "mất tích" Shi Cheng - Bảo vật dưới lòng hồ
Vào khoảng 1.300 năm trước, thành phố Shi Cheng (Sư Thành) được xây dựng tại chân núi Ngũ Sư, trong giai đoạn Đông Hán.
Thời điểm đó, thành phố này được xem là một trung tâm về chính trị và kinh tế ở phía đông tỉnh Chiết Giang với mật độ dân số lên tới 290.000 người.
"Atlantis Phương Đông" gây choáng ngợp bởi vẻ cổ kính và bí ẩn.
Tuy nhiên, khi Trung Quốc thực hiện dự án xây dựng đập Tân An tại hồ Thiên Đảo vào năm 1959, thành phố này không may đã bị nhấn chìm xuống nước và nằm dưới lòng sông suốt từ đó đến thời điểm hiện tại.
Vào năm 2001, sau một thời gian dài tìm kiếm, các chuyên gia phát hiện những công trình kiến trúc nằm dưới hồ. Cuối cùng, đội thợ lặn chuyên nghiệp từ thành phố Thượng Hải đã tìm thấy Sư Thành nằm “chìm” dưới độ sâu 40 m.
Sau hơn 50 năm, tàn tích của thành phố này đã trở thành phiên bản của vương quốc Atlantis và là một phần của bộ sưu tập kỳ quan thế giới phiên bản thu nhỏ ở Trung Quốc.
Thành phố được phát hiện sau nhiều năm chìm sâu dưới đáy hồ.
"Chiếc hộp thời gian" đầy bí ẩn
Mặc dù bị lãng quên trong vài thập kỷ nhưng thành phố Shi Cheng vẫn giữ được nguyên vẹn nhiều công trình nhà cửa, đền đài được trang trí công phu bởi những tượng chạm khắc tinh xảo đậm nét Phương Đông.
Những chi tiết của thành phố vẫn được bảo quản nguyên vẹn.
Hơn nữa, việc không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố như mưa, nắng hay gió nên nơi đây vẫn giữ nguyên vẹn từ những bức tường, những kiến trúc chạm khắc cho đến những đầm gỗ và cầu thang.
Theo đó, thành phố còn có tới 5 cổng vào từ các hướng, những con đường rộng hay các cổng vòm được trang trí bằng các tượng đá chạm khắc hình sư tử, rồng cùng nhiều biểu tượng lịch sử khác mang một vẻ đẹp huyền bí, lộng lẫy ngay dưới lòng hồ.
Bản phác thảo thành phố Shicheng.
Sau 20 năm được phát hiện, dự án này đã trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng thu hút khách du lịch, đặc biệt là những thợ lặn và những khách du lịch đam mê tìm hiểu lịch sử và văn hóa cổ xưa của Trung Quốc.
Theo Minh Tuấn/Đại đoàn kết
"Vàng" ở núi lửa này có gì đặc biệt mà khiến hàng trăm công nhân mạo hiểm mạng sống để lấy?....
Ở tỉnh Đông Java, Indonesia, hàng trăm người công nhân thợ mỏ mạo hiểm cả tính mạng của mình để lấy những "khối vàng" chảy ra từ miệng núi lửa đang hoạt động với điều kiện làm việc vô cùng khắc nghiệt.Họ phải ngày ngày đối mặt với những mối nguy hiểm rình rập, những làn khói lưu huỳnh độc hại để lấy thứ gọi là "vàng của quỷ" (devil's gold). Vậy tại sao họ lại chấp nhận rủi ro để lấy thứ sản sinh từ các núi lửa này.
Trong bài viết này, chúng ra sẽ cùng tìm kiếm câu trả lời khi đến với núi lửa Ijen (một tổ hợp núi lửa nằm trên ranh giới các huyện Banyuwangi và Bondowoso trong tỉnh Đông Java).
Đào vàng ở núi lửa - công việc nguy hiểm bậc nhất thế giới
Ở đây, mỗi công nhân chỉ được trang bị những dụng cụ lao động vô cùng thô sơ. Thứ giúp bảo vệ họ trước những làn khói độc hại phun ra từ núi lửa chính là chiếc khẩu trang phòng độc. Trong khi đó, trang phục của họ không có gì đặc biệt.
Trang phục của thợ mỏ. (Ảnh: Caters News Agency)
Họ sử dụng một cây sào dài để chọc vào các "khối vàng" đã đông cứng lại sau một thời gian chảy ra từ các khe nứt. Sau đó họ vác trên vai bằng đòn gánh một khối lượng hơn 90kg thứ vàng này qua nhưng địa hình dốc đứng nguy hiểm để về nơi xử lý.
Chính vì tính chất nguy hiểm của công việc mà rất ít thợ mỏ có thể sống hơn 50 tuổi. Thế nhưng những người dân nơi đây vẫn không từ bỏ công việc này vì theo chia sẻ của một thợ mỏ có tên Mistar đã làm việc được 30 năm ở đây thì họ sợ đói còn hơn sợ khí độc.
Đối với một trong những vùng hẻo lánh nhất Indonesia thì đây là một công việc mang lại giá trị cao. Mỗi công nhân mỏ sẽ thu nhập từ 12 đến 17 đô la/ngày (khoảng 276 đến 390 ngàn đồng mỗi ngày, do công ty mỏ PT. Candi Ngrimbi chi trả).
Các thợ mỏ lấy "vàng" ở miệng núi lửa. (Ảnh: Caters News Agency)
Mặc dù vậy, để có thể kiếm được số tiền này thì họ phải thức dậy từ 1 đến 2 giờ sáng, đi bộ khoảng hơn 3km lên đỉnh núi lửa hoặc đẩy xe lên. Sau đó họ lại đi xuống dốc miệng núi lửa hơn 300 m để đến nơi làm việc.
Nhiệt độ ở nơi đây có thể lên đến 38 độ C. Ngoài ra, họ còn thường xuyên phải đi sát mép hồ núi lửa với những khí độc hại bên dưới (SO2, H2S, CO2...). Nồng độ axit ở hồ tương đương với nồng độ axit của các cục pin (PH=0,3) nên việc trượt chân rơi xuống hồ sẽ rất nguy hiểm.
Nơi làm việc khắc nghiệt. (Ảnh: Caters News Agency)
Theo Mistar, nếu để nước trong hồ tiếp xúc với răng miệng thì bạn có thể mất cả răng, thậm chí còn nguy hiểm hơn nếu uống vào bụng. Khí độc sẽ tới từ hai nguồn: Một là từ hồ nước trên miệng núi lửa, hai là từ các ống dẫn từ sâu bên trong núi lửa.
Nhiều người thậm chí còn không có mặt nạ phòng độc hay găng tay bảo hộ. Theo Mistar thì những người làm việc tại đây sẽ thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, đau ruột và bị ho.
'Vàng của quỷ' sẽ được dùng làm gì?
Những khối "vàng của quỷ" này được khai thác để lấy lưu huỳnh. Thứ lưu huỳnh này không bị trộn lẫn cát và rất sạch so với lưu huỳnh khai thác từ nguồn chính là dầu mỏ và khí đốt (98%). Người ta sẽ sử dụng chúng với nhiều mục đích khác nhau.
Thợ mỏ và du khách. (Ảnh: Caters News Agency)
Người ta sẽ sử dụng lưu huỳnh để sản xuất diêm, pháo hoa, thuốc súng, chất tẩy rửa, giấy, pin, làm trắng đường, phân bón, làm cao su hay thậm chí làm rượu...
Ngày nay, công việc lấy lưu huỳnh như trên chỉ còn tồn tại ở núi lửa Ijen. Một trong những lý do khiến nó vẫn tồn tại chính là du lịch. Nhiều người thích thú khi đến nơi đây để chụp ảnh, nhìn khí gas xanh phát ra từ núi lửa hay quan sát các công nhân mỏ làm việc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét