.

.

a

BÀI VỞ CHIA SẺ , CỘNG TÁC VUI LÒNG GỞI VỀ KHANHHOANGDIEU54@GMAIL.COM
NGÀY HỘI KỶ NIỆM 55 NĂM VÀO TRƯỜNG HOÀNG DIỆU CỦA NK 65 - 72 SẼ TỔ CHỨC VÀO NGÀY 9 THÁNG 2 NĂM 2020 TẠI VƯỜN ME MỸ XUYÊN, TP.SÓC TRĂNG.

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

TAY ẢI. TAY AI ....?

                                                                

                                                         



Con người thích phô trương danh lợi và quyền hạn, tuy nhiên lắm lúc không đúng chỗ và đúng lúc, luẩn quẩn chỉ có bấy nhiêu, như chuyện nghìn lẻ một đêm.

Trong nước ngày nay, các nhân vật Việt trẻ trong showbiz hay xa hơn giới ca sỹ, kịch sỹ... cũng cố đánh bóng tên tuổi mình bằng nhiều vụ scandals nhảm nhí, thế nhưng ngoài nước người Việt hải ngoại cũng không kém phần, xung quanh toàn người Việt sống xứ xa mấy chục năm, thích phô trương trong nhóm nhỏ về bề thế của mình, và tự cho mình nhiều quyền hạn, với tay đi chỗ này chỗ kia mặc dù nó xa vạn  dặm. Đứng ngồi không yên mà ông bà ta hay chế ngạo ' nó mắc đằng dưới, hay đang đau đẻ'. Cái gì cũng sờ, cũng mó, cũng cựa quậy cả, đứng ngồi không yên một chỗ. Tay dài nhưng đầu bé nó sẽ chông chênh khó đi dễ ngã.

Chuyện nhà thì mang cho cả thế giới biết, rồi bám vào người nào đó mà than thở kể lể, mà có gì mới mẻ đâu cũng 'bổn cũ soạn lại' xài hoài chưa đổi, lúc nào cũng nghĩ mình 'là nhất nhất trên đời, dù hỗng còn trẻ trung gì' và tự cho rằng 'hỗng ai biết gì còn mình thông minh hơn người', không biết tiêu chuẩn đánh giá này có nằm trong ISO không?!, Và so sánh với cái gì và với ai, thường thì con người ta so sánh một điều gì đó thì so sánh bằng, chắc là sanh lộn nên 'so sánh thiếu thốn'. Gia đình là tay chân, có đấu đá nhau cũng nhiều nhất là người thân bạn bè là quá đủ, mang ra bêu xấu cho cả thế giới làm gì như người đời nói' vạch áo cho người xem lưng'.

Cũng cố đánh bóng tên tuổi mình bằng những chuyện hảo tâm ầm ỉ, để làm gì?!, nếu có giúp ai thì tự mình và người được giúp biết cũng đủ lắm rồi, tại sao lại thích cho cả thế giới biết làm gì? Có mắng chửi ai cũng đừng mang ra nói vô tội vạ thiếu suy nghĩ, vì từ đó làm cho mình 'thân bại danh liệt' với những chứng cứ bất lợi nếu nó rơi vào tay người hẹp tâm.

Người hỗng quá to lớn như Tây vì vẫn là giống Á châu thế mà tay dài lắm 'tay ai mà dài với tới vạn dặm'. Chuyện mình lo chưa xong lo chuyện người lo đủ chuyện, làm náo loạn sự yên bình của người khác, hiểu thì không thấu đáo cái gì cũng lên tiếng cũng đụng vào không biết tại sao?!.

Không thích thì dừng lại không cần dấn thân vào rồi tự quảng cáo khi ai đó có vấn đề, mình cho là họ bất thường thì đừng làm như họ, sống quân tử thì dại, nhưng vẫn còn tốt hơn 'sống giả tạo, mơ mộng hảo huyền'.

Sống thật tâm và có ích cho mọi người, thời gian nhàn rỗi thì giúp những ai cần giúp nếu khá giả giàu có khoe khoang cho thấy bề thế của mình, khi người khốn khó cần giúp thì tránh xa, sống như thế cho cá nhân mình nên khép lại không nên quá phô trương khi có sự yêu cầu giúp đỡ mình lặng yên. Xung quanh quá nhiều người thiếu thốn, cần một cái bánh xe của mình cũng no cơm cả tháng, một đứa trẻ không cần thiết là đề tài nêu ra cho thiên hạ nhòm ngó nó có quá đầy đủ, sự giàu có vốn dĩ là nỗ lực từ bản thân và mai mắn, hãy giữ lại cho riêng mình đừng quá phô trương cho thế giới xung quanh mình, kiến thức nuôi sống mình không phải mang ra khoe khoang vì có giúp được ai?!.
Cuộc sống là bài toán khó ở học đường, cách giải khác nhau suy nghĩ khác nhau cũng cho kết quả khác nhau, rồi cho nó ra cuộc sống cũng thế, nói dễ hơn làm, cái chính khi đến đâu cũng có người muốn gần gũi, còn ngược lại 'anh, chị, em bận quá, khi khác nhé' và xung quanh khó chịu với sự xuất hiện của mình thì than ôi ?!...

Tài sản của riêng mình là kiến thức, chăm chút cho nó hàng ngày để bánh xe lăn cuộc sống không dẫm lên nó, rồi mình sẽ đi vào ngõ hẹp vì môi trường quá nhỏ bé, thế giới bên ngoài là bao la, muốn sánh bằng họ phải học hỏi hơn họ, nếu tự mình nghĩ như thế là đủ vì đã ở cái xứ người này mấy chục năm và tự hãnh diện thì thật là tội nghiệp vì tuổi chẳng còn là bao, mà xung quanh thì tiếp xúc quá ít ỏi thế giới phương Tây.

Xung quanh còn quá nhiều người nếu họ biết mọi chuyện, họ cũng sẽ rời xa mình và lúc ấy tự cho là người ta không hiểu mình, làm gì có ích cho ai tự nhiên xung quanh đều biết không cần kể lể tội tình để mang đến sự động lòng người. Còn ngược lại tự họ xa rời mình là tất yếu. Tự mình phong cho mình cái quyền mà chẳng ai thích cái chỗ ấy, sự giúp đỡ từ xung quanh mình là một mai mắn, hãy giữ lấy nó và tự suy gẫm đừng quá ồn ào, kết quả sẽ thảm hại hơn cái ta tưởng. Hay ông bà ta thường nói trong cái thế giới nho nhỏ của minh thì tự mình ' thân bại danh liệt' vì sự tự phong mà.

Vốn dĩ cuộc đời còn nhiều lắm lo toan, thế mà có người còn quá nhiều thời gian nhàn rỗi để làm nhiều điều vô bổ chẳng có ích cho ai, nhưng vẫn còn cái mai mắn nếu hiểu thì hãy dừng lại, bởi vì người đời có câu ' gậy ông đập lưng ông' hay 'vừa ăn cướp vừa la làng'. Còn phản ứng của mình từ thơ tín để chống trả một điều gì đó thì cũng tội nghiệp nó, vô tội vạ nó được hân hạnh vào thư rác, vì đó là những loại thư rác rưởi.

Hãy cố làm điều có ích vì tuổi đời không non trẻ và cũng nên đừng nông cạn thiếu suy nghĩ, không thích thì cứ tâm sự bạn bè thế là đủ, muốn phô trương mình hãy giữ lấy cái tâm và nếu mình không  thích những gì xung quanh thì hãy chui vào vỏ ốc của mình.

Có mợ thì chợ vẫn đông, không mợ thì chợ vẫn đông như mọi ngày.

Snowynguyen Dec 2013

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

ANH TRỞ VỀ. Cảm tác từ " tháng 12 nhớ Giáng sinh 74 của PAD "

VIẾT TẶNG NHỮNG NGƯỜI BẠN TRỞ VỀ TỪ CUỘC CHIẾN                                                                                                    http://1.bp.blogspot.com/-fEh1tcfnyEA/Ug5NGSgiVTI/AAAAAAAAD78/nsqXgohLk5k/s400/hinh-dong-dep-tuyet-roi-6.gif      

                                                                       
                                                                           


I'm dreaming of a white Christmas

I'm dreaming of a white Christmas

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Petit Papa Noël

Père Noël arrive ce soir

BÀI THƠ KHÔNG TỰA

LÂM HÃO KHÔI THÁNG 11/2011       Những năm đệ ngủ đệ tứ bắt đầu biết mê thơ mê truyện,tôi và ông anh tôi mê nhất là tiểu thuyết giả sử và loại tiểu thuyết đường rừng của Lan Khai, Tchya (Đái đứcTuấn).Những truyện Thần Hổ,Ai Hát Giữa Rừng Khuya,Cánh buồm thoát tục...làm tôi mê mẫn đến quên làm bài.Tôi mê hình ảnh những cô sơn nữ ma quái liêu trai hiện về trong các nhà mộ giữa một đêm cô tịch trong những vùng rừng núi thâm u không bóng người.Cảnh giữa đêm khuya một chàng trai thành thị lạc loài trong ngôi nhà sàn vô chủ,nằm tâm sự cùng hồn ma bóng quế hiện về,nỉ non hờn oán về một câu chuyện tình tan vở.Sự mê hoặc đã xâm chiếm tâm hồn mới lớn của tôi nhiều năm nhiều tháng.Có khi nhìn những đám mây trôi tôi cứ ngở là xiêm áo của họ đang phất phơ bay trong gió...Tôi mê tướng Trần khắc Chung đem ba quân đi Chiêm Thành giải cứu cho công chúa Huyền Trân khỏi bị lên giàn hỏa rồi 2 người cùng dông buồm ra khơi ,nghe nói hơn mấy tháng trời mới về lại kinh đô!
Cũng vào thời điểm này ba tôi mua ở nhà sách Tiến Hóa nằm trên đường Giữa (đườngHai Bà Trưng) nhiều tập thơ tiền chiến  chất đầy trong tủ sách gia đình-nào Chế lan Viên ,Quách Tấn ,Huy Cận ,Xuân Diệu ,Hàn mặc Tử,Kiên Giang Hà huy Hà kể cả nguyệt san Minh Tâm Bửu Giám của hội Khổng học mà trong đó có nhiều bài thơ Đường rất hay.Tôi lại bắt đầu mê thơ từ đó .
Có một thời mấy cô bạn cùng lớp đệ tam Hoàng Diệu thích TTKh.Năm đệ tam không có thi cử gì nên rảnh rang mặc sức mà viết lưu bút.Cuốn lưu bút nào cũng kèm vài câu thơ và TTKh được mấy cô hỏi thăm nhiều nhứt.Cho tới sau này ,người ta lại đi tìm hiểu ai là TTKh ,cũng chưa có câu trả lời thoả đáng.Mà chắc cũng đâu cần phải bận tâm tìm hiểu làm gì.Cứ để lơ lững “Ngập Ngừng” Hồ Dzếnh như vậy càng hay hơn càng thơ mộng hơn.
Thời học trò áo trắng là thời ghi dấu nhiều kỷ niệm trong đời. Ông Thanh Sơn viết “Nỗi buồn hoa phượng” là nhắc lại một mối tình học trò thời ....tiểu học.Cuộc sống cứ trôi xuôi như dòng nước nhiều khi muốn “đi tìm lại cái ngày hôm qua “của mình nhưng cũng không thể tìm được.Biết đâu nó đã trôi giạt ở một bến bờ nào xa lắc xa lơ.Mùa hè trở lại là để học trò chia tay nhưng chiến tranh đã tạo ra bao nhiêu chia biệt ngậm

ngùi.Mùa xuân 1968,biến cố Tết Mậu Thân, đã để lại nhiều chứng tích đau buồn trong tâm khảm của những học trò áo trắng của cả đồng bào miền Nam.Chiến tranh đã lan tràn vào tận những giờ phút thiêng liêng của một dân tộc.
 Sau Tết Mậu Thân có cô nữ sinh Providence Sóc Trăng từ Sài gòn về thăm cô bạn học Tố Như.Bạn lấy ra một bài thơ viết trên hai trang giấy học trò.Ngồi kể nhau nghe chuyện đời riêng mỗi đứa.
Anh là học sinh trường Hoàng Diệu thương người em gái Tố Như,hồi đó con đường nối dài từ Bưu Điện Sóc Trăng lên Tố Như (trước là trường Nguyễn Du) chắc có nhiều cây bằng lăng cho bông tím.Nên mới có “phố Trưng Vương rực rỡ- Trần hưng Đạo nắng hồng-hoa bằng lăng rộ nở -bao giờ em lấy chồng.”
Và vào một ngày mùa hạ năm nay có anh bạn học Hoàng Diệu mời tôi tới nhà uống café.Tháng 11 Sydney, jacaranda nở tím trên những con đường tới nhà bạn.Phượng tím đang rụng đầy trên sân cỏ nhà hàng xóm lúc tôi về làm nhớ cái tím thẳm bằng lăng trong bài thơ hôm đó.Tôi được nghe bài thơ này từ cô nữ sinh Providence hơn 40 năm trước ,cô đọc thuộc lòng như học trò trả bài cho cô giáo.Cô nữ sinh Providence bây giờ là bà xã của anh bạn tôi.Nghe xong tôi bùi ngùi cho một chuyện tình thơ mộng tuổi học trò.Bùi ngùi cho “cái thoắt vội qua” nhanh như chớp của thời gian,mà mỗi sát na đã cuốn đi bao nhiêu hình bóng cũ.Tôi hỏi tựa bài thơ ,chị cười nói”vì mãi mê đọc bài thơ nên chị quên không đọc tựa”.Bốn mươi ba năm ,một bài thơ không tựa còn nằm im trong ký ức, nếu cô bạn Tố Như mà biết được chắc cô ấy cũng phải mím môi mà cám ơn bạn mình.Bởi dù cách xa mấy ngàn trùng vẫn có người còn trân quí những dòng thơ kỷ niệm của một người trai đã trao cho cô bạn học.Bài thơ như một câu chuyện tình thời áo trắng.
Ai biết được “Em là gái Tố Như” bây giờ đang ở đâu.Và đứa con trai Hoàng Diệu năm nào,những khi khuya khoắc chợt tiếng mưa về hay một mình đối bóng có đọc thầm lại bài thơ anh viết tặng người yêu áo trắng năm nào mà thời gian cứ im lìm đã gần nửa thế kỷ trôi qua.Và phải chăng đời sống chúng ta đôi khi chỉ là những bóng chim tăm cá!


                                       Mời các bạn đọc lại : BÀI THƠ KHÔNG  TỰA



                   Anh là trai Hoàng Diệu,
  Em là gái Tố Như,
               Quen không lời giới thiệu,
          Yêu không chờ tin thư.

      Bằng ánh mắt ưu tư,

         Em trao anh ấm lòng ,
           Bằng ánh mắt mùa thu,
             Em trao anh ngại ngùng.
  
   Mắt thay lời từ đó,
    Yêu từ buổi ban sơ,
               Phố Trưng Vương rực rỡ,
                Trần hưng Đạo nắng hồng.
       Hoa bằng lăng rộ nở,
        Bao giờ em lấy chồng,

         Đường đi vào kỷ niệm,

           Có chủ nhật trời trong,
       Có trưa hè nắng lịm,
          Có tình yêu ngọt mềm.

          Đường đi vào kỷ niệm,

            Có chủ nhật trời trong,
        Có trưa hè nắng lịm,
              Có tình yêu chập chùng,

       Rồi từ đó đêm đêm,

                 Anh làm thơ chúng mình,
          Em ngồi viết cho anh,
             Nắn nót cánh thư tình,

                 Bình minh rồi hoàng hôn,

               Tuổi tình yêu chưa tròn,
         Hoa tình yêu tan vỡ,
                  Gió hoàng hôn lặng buồn.

             Trời Baxuyên êm đềm,

                Chiều Baxuyên mây bay,
          Anh rời xa phố thị... 
         Em về xây tương lai.

                 
Xưa anh trai Hoàng Diệu,

         Xưa em gái Tố Như,
        Giờ hai người xa lạ,
                Ôi! Tình yêu sương mù...


Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

PHÂN ƯU VỚI GIA ĐÌNH THẦY LÊ KIM TIẾT THÁO

 

PHÂN ƯU
VỪA NHẬN TIN BUỒN THÂN MẪU
THẦY LÊ KIM TIẾT THÁO

 CỤ BÀ : TRẦN THỊ XUÂN SINH NĂM 1913.
TỪ TRẦN LÚC 3 GIỜ 30 PHÚT NGÀY 11/12/2013
TẠI BẾN TRE, HƯỞNG THỌ 101 TUỔI

 LỄ DI QUAN LÚC 12 GIỜ NGÀY 13/12/2013
VÀ AN TÁNG TẠI PHẦN MỘ GIA ĐÌNH .

XIN THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG THẦY THÁO.

CẦU CHO HƯƠNG LINH CỤ BÀ
 AN NGHĨ CÕI NIẾT BÀN

NHÓM CHS. HOÀNG DIỆU TẠI SÀI GÒN


CHÚC MỪNG HMHD BẮC CALI

                                                                                     

CHÚC MỪNG

Họp mặt Hoàng Diệu Bắc Cali
Đông vui, thắm tình đồng môn.
Đồng hương.

Chúc quý Thầy Cô và Anh chị em.
Sinh nhật vui vẻ.
Năm mới dồi dào sức khỏe.

Nguyễn thành Khánh HD 66 - 73

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

HỌP MẶT CỰU HỌC SINH HOÀNG DIỆU & ĐỒNG HƯƠNG CHÂU ÂU

Họp mặt cựu học sinh Hòang Diệu + Đồng Hương Châu Âu 

Lúc 11 g ngày 14-10-2014 tại Crailsheim , gần Stuttgart Đức Quốc








Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

NỖI LÒNG KHÓ QUÊN

                                                   



Có những đêm Trực đặt tay lên trán suy nghĩ thì đêm như dài ra vô tận. Khi cuộc sống trở nên đầy đủ về vật chất, con người lại bận lòng vì những mối quan tâm khác. Đấy có thể là những nỗi đau về tinh thần, nỗi buồn về tình cảm. Trong những đêm ấy Trực chợt nhận ra mỗi người chỉ có duy nhất một trái tim, duy nhất một tâm hồn, một tấm lòng nhưng lại chất chứa quá nhiều tình cảm, yêu thương và đong đầy cảm xúc. Và chỉ cần một tì vết sẽ khắc sâu lại vết thương mà có cố tìm quên cũng thật khó khăn vì tất cả đã bị tổn thương mất rồi. Trực từng đọc được ở một cuốn sách đại ý nói thế này: "Cuộc đời cũng giống như một quyển sách, khi bạn đang đọc ở trang thứ nhất thì trang thứ hai, thứ ba... đã được viết ra rồi". Thế thì, cuộc đời của mỗi người sẽ như một định mệnh đã được dọn sẵn, ta chỉ cần sống cho trọn cuộc đời mình. Vậy những điều ta hàng đêm phải suy nghĩ có là dư thừa không? Sao ta không mặc nhiên cho chuyện gì ngày mai đến rồi cũng sẽ đến. Dù mỗi con người được sinh ra mang bản tính riêng, cộng với hiện tại cuộc sống khiến họ đầy những mối lo toan.

Có một quyển sách mang tên Quẳng gánh lo đi mà vui sống. Mấy ai có thể làm được điều đó trong cuộc sống vốn dĩ nhiều thăng trầm và từng cá thể chịu nhiều ảnh hưởng tác động bên ngoài này? Và thế nên tư thế nằm vắt tay lên trán sẽ mãi hiện diện như một tiềm năng vô thức của mỗi người. Có chăng là ta cần dần tập cách sống lạc quan, quên đi quá khứ, suy nghĩ theo chiều hướng tiến tới cho mỗi vấn đề xảy ra trong cuộc sống.

Hãy cứ mong ước như thế, mong sao cho cuộc sống của chúng ta sẽ bớt đi những điều phiền muộn, bớt đi những buổi đêm trằn trọc suy nghĩ và mỗi người sẽ được tận hưởng những món quà tự nhiên mà cuộc sống ban tặng. Ấy là một ngày mới tràn trề năng lực để sống vui, để làm việc tốt và đêm về tận hưởng những giấc ngủ thật sâu không mộng mị.

Ngày mai, rồi mặt trời sẽ vẫn chiếu sáng, hoa vẫn nở, chim vẫn hót, cuộc sống sẽ vẫn tiếp tục và sẽ tốt đẹp hơn nếu như tất cả chúng ta đều mang một trái tim tràn đầy yêu thương và nhân ái.

Cả đêm nằm suy nghĩ, cuối cùng thì cũng hiểu ra dạo này tâm trạng Trực hay buồn vì điều gì. Không phải buồn bực vì chuyện gia đình, không phải cái buồn chán nản trong công việc, cũng càng không phải vì chuyện tình cảm. Cái buồn này kèm theo chút gì đó có ít mùi vị của sự vầy vò lương tâm vô hạn mà không thể tiết lộ cùng ai.

Thật ra, Trực đã gần 60 tuổi đời, vốn có đời sống tạm ổn định trên quê hương thứ hai này, có gia đình và con cái thành công. Nhưng sao trong thâm tâm Trực vẫn chưa thấy an bình. Nhiều khi, thấy nhiều người viết, bàn về vấn đề này, vấn đề kia, những công việc to tát lớn lao, nhưng lại quên đi mất những kiếp người khó khăn về mặt tinh thần, những phận người nhỏ bé trong cuộc sống, những nỗi oan trái trong đời thường. Những nỗi đau đó, nhưng sự kiện nhỏ bé đó, nhanh chóng bị thời gian chôn vùi đi, và người ta dần quên lãng chúng. Nhưng những nỗi oan khuất, khổ đau đó có khi lại đeo theo một số người trong cả cuộc đời họ.

Gần đây Trực hay viết, hay ngồi mần mò đọc tin tức, rồi dần dần, cái ma lực của văn chương nó cứ cuốn lấy Trực từ bao giờ không biết. Nhiều người nghĩ rằng những bài viết của Trực không phải anh viết, Trực hiểu được suy nghĩ đó, tại vì thật ra đến giờ này, chính Trực cũng không thể tin mình lại có thể viết được như vậy. Ngày còn học trung học, Trực không thích lắm văn chương, Trực ghét cái khuôn khổ mà cứ phải buộc mình tuân theo nó để có thể đạt điểm cao, cho nên Trực đã chọn cho mình con đường kỹ thuật. Chính vì vậy mà cách hành văn của Trực thường bị lủng củng, sai nhiều lổi chính tả, chữ nghĩa thì loạn nhịp cả lên.

Rồi cũng không biết từ lúc nào, Trực cứ viết, cứ viết... viết để trút hết ra nỗi uất ức, viết để san sẻ buồn phiền, viết vì Trực không thể chịu nổi khi những cảm xúc cứ dồn nén, ứ đọng trong đầu óc mình.

Và bài đầu tiên mà Trực thực sự viết bằng cả lòng mình có lẽ là "Hồi tưởng lại tình bạn thời trung học”. Trong lúc say nắng, giữa trời hè oi ả, nước mắt Trực tự nhiên rơi xuống bàn giấy.

Một điều kì lạ là văn chương thường hay không đọng lại trong đầu óc Trực, mỗi khi viết xong bài nào đó thì khi rời khỏi máy tính, Trực có thể quên sạch những thứ mình đã viết. Nhưng trong tĩnh lặng một mình thì nguồn cảm xúc cứ ùa vào đầu óc. Trực thích viết theo cảm xúc và giờ thì Trực cảm thấy rằng mình thích viết văn mặc dù Trực có thể viết sai tiếng Việt. Vì bây giờ đây, Trực không còn cần phải viết theo bài văn mẫu như những ngày còn đi học.

Sau khi trúng tuyển tú tài 2 năm 73, gia đình Trực thúc dục anh nộp đơn đi du học Canada. Trong lúc chờ đợi bộ Nội Vụ xét đơn Trực nộp đơn thi vào đại học Phú Thọ, đại học sư phạm kỹ thuật Thủ Đức và Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt. Gia đình Trực đề nghị lên Đà Lạt học tạm và sống cho quen với khí hậu lạnh trước khi sang Canada. Thế là Trực khăn gối lên đường bắt đầu cuộc sống sinh viên đại học. Trực thuê nhà trọ gần chợ Hoà Bình. Ăn uống khá tiện lợi vì gần giữa phố chính Đà Lạt. Thành phố sương mù lành lạnh rất nên thơ nhưng không thiếu sự lãng mạn của nó. Khi nói về Đà Lạt người ta liên tưởng ngay đến hồ Xuân hương, hồ Than thở, đồi thông hai mộ, thác Cam Ly, vườn hoa Đà Lạt, v.v.v… Từ trường đại học về nhà trọ cũng không xa lắm. Trực vẫn thích bách bộ trên đường đến trường để có dịp ngắm nhìn những nữ sinh Bùi Thị Xuân với tà áo dài màu áo thiên thanh, má ửng hồng, áo đan khép nép trông càng trữ tình. Xa xa, hàng hàng lớp lớp sinh viên sỹ quan Đà Lạt oai nghiêm trong bộ đồng phục trắng đi dạo trên đồi thông Đà Lạt. Trực có quen vài anh bạn học chung với anh cả Trực đang học ở trường Vỏ Bị Quốc Gia Đà Lạt TVBQGĐL. Làm sao quên được những buổi chiều, ngồi nhìn mặt hồ than thở trong xanh, phẳng lặng, thú vị hơn là thưởng ngoạn những dòng nước trắng xóa,  êm ả, hiền dịu, thác Cam Ly trắng xóa ào ào giữa lòng thành phố, đã làm rung động xao xuyến tâm hồn bao nhà thơ, nhạc sĩ. Xung quanh thác Cam Ly là những anh chàng cho thuê ngựa... giống như những chàng cao bồi Mễ Tây Cơ... Đà Lạt có những chiều cuối tuần xuôi ngược, nôn nao tìm về một điểm hẹn hò, một giây phút gần gũi yêu thương, hay ngỡ ngàng trước một lời giã biệt. Đà Lạt bây giờ chỉ còn những nhạt nhòa, lãng đãng trong tận cùng trí nhớ. Hồ Than Thở, rừng Ái Ân, vườn Bích Câu, đồi Kỳ Ngộ. Cô sinh viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh hay chàng trai Võ Bị Đà Lạt. Chiều tím hay thung lũng hồng. Những thoáng ngất ngây nhìn "mắt em dìu dịu buồn Tây phương" hay mấy lần lạc loài nhìn lại "phố núi cao, phố núi đầy sương, phố núi cây xanh, trời thấp thật buồn..."

                                                   


Kỷ niệm Đà Lạt là nơi ghi dấu bao mối tình, cuộc hẹn hò thơ mộng, và cũng là điểm khởi đầu của …một tình yêu chăng?. Bác sĩ Yersin người khai sinh nó khi tạo dựng nên thành phố lý tưởng này, cũng đã ngán ngẩm một câu chuyện tình của chính mình. Chuyện tình giết người trong mộng bên hồ Than Thở. Đà Lạt trở thành nơi diễm tình cho khách lãng du khắp bốn phương trời. Không thể nào và không bao giờ đánh mất thành phố thần kỳ nầy trong niềm thương, nỗi nhớ.

Sau buổi học về môn kinh tế cô bạn sinh viên tên Ngân, gái Nha Trang gốc Bắc ngồi cạnh Trực đến hỏi:
‘’Ngân đến lớp trễ hôm nay nên không ghi chép hết note, anh có thể cho Ngân mượn notes của anh nhé.’’
‘’Ok sẵn sàng’’ Trực trả lời.

Từ dạo đó Ngân tìm cách cùng đi học và về chung nhà trọ vì ở cùng đường với Trực. Hai người đi học và về nhà như bạn đồng môn, Trực không nghĩ ngợi gì, vì dầu sao cả hai người cũng là dân tứ xứ không bà con dòng họ ở địa phương cho nên trao đổi qua lại cho đỡ buồn thì cũng không có gì là quá đáng. Quen cô Ngân được vài tuần rồi trở thành thói quen, sáng nào Ngân cũng chờ anh trước cửa nhà trọ để cùng đến trường, nhiều khi anh cố ý ra cửa sau nhà trọ để tránh gặp mặt Ngân. Nhưng sự việc không xảy ra dễ dàng như dự định. Thỉnh thoảng cuối tuần Ngân đến mời Trực đi dạo bờ hồ Xuân Hương hoặc đi ăn chè Việt Hưng, nơi đó họ thường ngồi lặng hàng giờ nhìn ra khu phố chính của thành phố ngắm tà áo bay của các cô gái Đà Lạt... Lúc đầu vì nể tình đồng môn nên Trực chấp nhận lời mời để đi thăm mọi nơi cho biết Đà Lạt thơ mộng đến độ nào…Đà Lạt xứ sở của các đôi tình nhân, lòng Trực lúc nào cũng bâng khuâng mỗi khi nhìn hàng thông xanh rì thẳng tắp, hồ Xuân Hương, chợ Đà Lạt, những ngôi  nhà biệt thự mang dáng dấp kiến trúc Pháp xưa, những liếp ngô, cải vườn cà phê, dâu... phủ lên cho đồi núi thêm một màu xanh của sự sống. Nhìn xung quanh như đang đi giữa Châu Âu là mơ ước của sinh viên Việt Nam lúc đó.

Đến thứ sáu cuối tuần thứ 4, nhân dịp đi dạo từ trường về nhà trọ, Ngân nói khẻ vào tai Trực:
“Ngân sẽ về Nha Trang Noel này thăm bố mẹ, Ngân mời anh đi cùng thể để ra mắt bố mẹ được không?”
Trực giựt mình về lời đề nghị bất ngờ ấy và trả lời bâng quơ rằng:
Để Trực xem lại rồi trả lời Ngân sau nhé.”. Nét mặt Ngân có vẻ buồn buồn vì câu trả lời hơi thờ ơ của anh, chắc có lẽ Ngân đoán được phần nào mối tình cảm của Trực dành cho cô.

Vài ngày sau đó, Trực được tin thi đậu Cán sự Phú Thọ và sư phạm kỹ thuật Thủ Đức, cái tin cũng không làm Trực bồi hồi cho lắm vì anh chỉ mong tin của bộ Nội Vụ chấp nhận cho du học mới là việc đáng trông chờ.

Rồi qua tuần lễ thứ 5 tức đầu tháng 11, anh của Trực điện thoại lên Đà Lạt cho biết là hồ sơ du học của Trực đã được bộ Nội Vụ chấp nhận và anh phải thu xếp về gấp để lo giấy tờ bổ túc như hộ chiếu, giấy chấp nhập đại học bên Canada, v.v…

Trực không có can đảm đến nhà trọ của Ngân để từ giã cô ấy. Anh nghĩ cô ấy sẽ rất thất vọng khi không còn nhìn thấy anh để cùng mỗi sáng đến đại học Đà Lạt với cô nữa. Nếu Ngân đọc được những ký ức này thì Trực thật tình xin lỗi Ngân về việc bỏ đi mà không một lời từ biệt với cô ấy…

Cuối tháng 11 năm 73 Trực lại phải hành trang lên đường để du học sang Canada, bồi hồi bỏ lại tất cả những kỷ niệm êm đềm của tuổi thanh niên, kể cả Hoàng và Viết T. Hai cô bạn gái thời trung học vừa quen một ít lâu mà Trực nghĩ có quá ít thời gian để hiểu nhau.

Trực đến thăm hai cô bạn gái ở quê lần cuối cùng trước khi khăn gói lên đường. Gặp nhau họ vẫn bình thản trò chuyện dông dài, nào hỏi thăm về việc ăn học ở Đà Lạt như thế nào, dự định tương lai sẽ làm gì, v.v.v… nhưng anh còn ngại ngùng chưa dám thố lộ với mấy cô bạn chuyện đi du học. Tính Trực rất dè dặt, anh chỉ báo tin một chuyện gì khi biết chắc chắn là việc ấy sẽ xảy ra. Nhà Hoàng ở đối diện nhà thương tỉnh lỵ. Vậy mà bây giờ sao thấy nó xa thăm thẳm. Trực nhấn ga Honda vừa suy nghĩ miên man, không biết phải nói làm sao với Hoàng đây? Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Không gặp mặt Hoàng mình sẽ ra sao và Hoàng sẽ sống ở Việt Nam ra sao? Trực cảm thấy thật chơi vơi, hình như tất cả sắp vượt khỏi suy luận của mình, không chủ động được gì hết. Khi Trực thắng xe trước cổng nhà Hoàng thì vừa gặp tôi đã hỏi ngay:
“Trực mới đi Đà Lạt giữa tháng 9 mà bây giờ mới tháng 11 đã về như vậy chắc là có chuyện gì không ổn đây”. Trực nhìn quanh nhà: nhà vắng teo hình như cả nhà đếu đi vắng. Hoàng mời anh vào nhà và anh trả lời qua loa cho có lệ:
“À thì lâu lâu nhớ nhà và bạn bè về thăm có sao đâu!”
“Trực đã đi thăm Viết T chưa, chắc cô ấy trông tin lắm nhỉ”. Hoàng rặn hỏi với mục đích tìm hiểu tình cảm của Trực nghiêng về ai hơn. Cô tiếp: “Hoàng và các bạn sắp lên lớp 12 tháng 9 tới, không hiểu tại sao có nhiều bạn trai cùng lớp bỏ ra ngoài học hoặc trình diện nhập ngũ nữa...”. Mấy cô hỏi rặn. Trực im lặng trong khoảnh khắc để cố nhìn dáng dấp Hoàng, có lẽ đây là lần cuối chăng! Tóc Hoàng dài óng ánh chải ngược về phía sau để lộ khuôn mặt trắng trẻo với đôi mắt ngời tinh anh. Trực bỗng thấy không gian chìm mất mà thấy gương mặt ấy là hiện hữu, là sinh động, là rạng rỡ…Thấy vầng trán rộng, thấy đôi mày dài. Chỉ tong ngần ấy ngắn ngủi mà sao anh thâu nhận rõ các chi tiết. Phải chăng đó là hình ảnh của Hoàng mà anh muốn ghi lần cuối cùng vào tim, vào óc?. Anh vội trả lời:
“Mấy cô may là nữ sinh nên không phải tuân lệnh Tổng động viên, chứ trai tráng như chúng tôi đều tản mác khắp nơi để đối phó với lệnh TĐV ấy, có người vào quân ngũ, có người ra học thêm để thi nhảy tú tài 1, có người đi lính kiểng, Hoàng thấy khổ và thông cảm cho phận làm nam nhi không”.

Hai người hàn huyên tâm sự liên miên rồi kể chuyện ở trọ ăn học ở xứ trữ tình lãng mạn với khí hậu lạnh lẽo nhưng Trực không dám đề cập đến chuyện quen bạn gái mới tên Ngân, vì nghĩ các cô sẽ hiểu lầm về mình… Nhưng chuyện đi du học thì Trực sao dấu mãi với mấy cô được. Nhìn thấy Hoàng vui vẻ hỏi chuyện anh không nở mở miệng nói lời chia tay. Cuối cùng rồi anh cũng phải bật mí chuyện đi du học trong tuần tới. Anh nói:
“Có lẽ đây là lần gặp gỡ cuối cùng Hoàng à…”
“Sao vậy, Trực vừa mới về từ Đà Lạt rồi lên trên ấy có trục trặc gì, mà là lần này là lần cuối cùng…”
“Nói thật với Hoàng, Trực có nộp hồ sơ du học Canada nhưng vì không chắc là sẽ được chấp nhận cho nên Trực chưa bao giờ mở miệng với bạn bè… Bây giờ hồ sơ du học đã được chấp nhận và Trực đang về quê để thu xếp hành trang và từ giã mọi người để lên đường đây. Bây giờ còn đây với nhau chớ lát nữa đây, rồi ngày mai, rồi mãi mãi sẽ không có dịp gặp nhau nữa”
“À như thế thì quá tốt chứ sao có vẻ buồn thế và tương lai sẽ rạng rỡ ra đấy nhé”
“Không hẳn như thế đâu Hoàng ơi”
“Sao vậy?”
“Hoàng biết đó, gia đình Trực đâu có khá giả gì. Gia đình mình đâu phải là con ông cháu cha cũng không phải là đại gia triệu phú. Nuôi mình ăn học ở đại học Đà Lạt hay Phú Thọ là đã quá tốn kém. Bây giờ sang Canada tốn kém ấy sẽ tăng gấp 10 lần. Trực không muốn vì mình mà cả nhà với 9 anh em thắt lưng buột bụng để dành dụm nuôi cho Trực ăn học ở Canada. Trực thuyết phục Cha mẹ cố gắng gom góp đủ tiền để mua được cái vé cho Trực đến được Canada rồi phần còn lại Trực sẽ tự lo lấy. Trực thừa biết là mình sẽ phải đương đầu với nột cuộc sống mới đầy khó khăn và thử thách ở xứ người, không một người thân không cha mẹ ngày đêm chăm sóc, việc ăn học cũng như sức khỏe, v.v.v…. Cha mẹ nghe lời giải thích tạm ổn nhưng vẫn lo lắng cho đứa con vừa mới đầy 18 tuổi mà một mai này phải xa Cha Mẹ để tự túc nơi xứ lạ quê người, sẽ ăn ở và sinh sống ra sao. Ở tình huống ấy Hoàng sẽ rất hiểu trường hợp phiêu lưu của Trực đấy...”.

“Thôi mình tạm chia tay ở đây và Trực nhớ gửi thơ thường xuyên để tâm sự và chia sẻ với mình về cuộc sống lăn lộn nơi xứ người, vui cũng như buồn thành công cũng như thất bại nhé. Chúc Trực đi đường thượng lộ bình an và gặt hái được nhiều may mắn”.

                                            


Yên lặng, Hoàng rơm rớm nước mắt, Trực lặng lẽ ngoảnh mặt bỏ đi trong chốc lát để khỏi thấy cảnh phải chia tay lần cuối ấy, lòng buồn rười rượi để lại mối tình đầu đời chưa nói thành câu…” Trực đi đường bình an, nhớ gửi thơ cho mình nhé…”
Ngày đưa tiễn Trực ra phi trường Tân Sơn Nhất thật đơn giản chỉ có cha mẹ, anh cả và ba anh bạn của ông anh - Trần Hán Lén, một anh bạn học đại học Minh Đức và anh Phước đến dự. Buổi chia tay của Trực sao mà buồn thế trong khi những gia đình giàu có Sàigòn thì là một họp mặt chuyện trò vui vẻ xem như là những cuộc đoàn tụ anh em ở hải ngoại sắp tới.

Cái ngày mà Trực rời bỏ quê hương qua xứ Canada lạnh lẽo thật đặc biệt. Hôm ấy trời rất lạnh cứ như là trời đang khóc thay cho anh vậy...Rồi khi đặt chân lên đến đây thì nỗi nhớ quê nhà càng trỗi dậy trong anh. Trực tiếp tục theo đuổi con đường học vấn, một lần nữa ngày đầu tiên đi học cũng là một ngày khó quên.

Ngoài việc học và làm việc part-time, mỗi tối thứ năm, thứ sáu và cuối tuần để kiếm tiền ăn học anh du học sinh không còn gì thú bằng là ngồi rung đùi nghe nhạc Trịnh Côn Sơn với Khánh Ly, nhạc Hoàng Thi Thơ với  Sơn Ca và nhạc Phạm Duy với giọng ca truyền cảm của Lệ Thu mỗi khi xong cơm chiều. Nếu chịu khó hơn nữa thì lội bộ sang câu lạc bộ công viên đại học để xem tivi, nhất là từ đầu tháng 3 năm 1975 bạn bè Trực rủ nhau bách bộ mỗi tối đến campus trường để xem tình hình chiến cuộc Việt Nam…. Trực nhớ mỗi khi đi học về là anh ùa đến thùng thơ để xem thơ người thân và bạn gái từ Việt Nam gửi qua như những trẻ thơ trông quà của mẹ mỗi khi mẹ đi chợ về. Đấy là niềm vui duy nhất của đời sinh viên du học thời ấy…Ngày đó không có Nintendo, computer game hay PS3 để khây khỏa như ngày nay. Trao đổi thư từ mất rất nhiều thì giờ chứ không như ngày nay với Yahoo Messenger, Skype, Facebook, cellular phone vv chỉ cần vài giây thì đã nói chuyện trực tiếp với bạn bè thân thuộc. Từ tháng 11 năm 73 đến tháng 3 năm 75 Trực và Hoàng vẫn liên lạc với nhau qua thư từ. Kể cho nhau nghe những vui buồn cũng như những sự khó khăn trong cuộc sống, việc học hành nơi xứ lạ quê người… Rồi chuyện tình cảm của Trực và Hoàng cũng tiến xa hơn trong mối tình thật trong sáng và học trò…

Tháng 3 năm 75 Trực nhận bức thư cuối cùng của Hoàng. Anh trả lời và tâm sự rằng « có lẽ đây là bức thư cuối cùng Hoàng ạ. Trực không biết Hoàng nghĩ thế nào về tình cảm của hai ta. Trực không dám hứa hẹn lung tung. Nếu chuyện gì xảy ra Trực chỉ xin ơn trên phù hộ cho Hoàng và gia đình luôn được bình an ». Anh không biết Hoàng có nhận được bức thư cuối cùng ấy chăng !… Rồi biến cố tháng 4 năm 75 lại đến, hai người mất liên lạc với nhau… Rồi ngóng tin người bạn trai du học mười mấy năm vẫn bặt tin và cuối cùng rồi Hoàng lập gia đình ở Việt nam.
Đến năm 92 Hoàng và gia đình được người anh bảo lãnh sang sống bên miền Tây Hoa kỳ với ước mong con cái sau này có đời sống tốt hơn hai vợ chồng.

Sang Hoa kỳ Hoàng đã gần 40 tuổi, không còn thời gian để trở lại nhà trường  nên Hoàng chỉ lo toan đi làm để đỡ gánh nặng gia đình và lo cho con cái ăn học. Cuộc sống cho là tạm ổn. Thời gian lặng lẽ trôi qua cho đến năm 2011.

Thắm thoát Trực đã rời quê hương gần 40 năm rồi. Năm ngoái nhân đi dự đám cưới của con trai một đồng môn thời trung học bên Texas, Trực tình cờ được ngồi chung bàn với Hoàng. Nhìn lại Hoàng sau bấy nhiêu năm xa cách mà lòng Trực nặng trĩu khi thấy cô bạn gái ngày nào mà ngày nay thay đổi quá nhiều với thời gian. Anh không chịu đựng được nỗi lòng.
-        Hoàng và gia đình vẫn khỏe chứ !
-        Cám ơn Trực. Hoàng trả lời một cách miễn cưỡng.
Trong tiệc cưới mọi người vui vẻ chuyện trò nhưng họ có hiểu đâu một nỗi lòng cắn rứt mà Trực không thể hiện trên khuôn mặt. Lúc nào anh cũng tỏ ra kín đáo, lúc vui lúc buồn vì một niềm hối hận khôn nguôi.  Trong lúc mặt chạm mặt Trực không thể thốt nên lời để hỏi han cặn kẽ cuộc sống bấy nhiêu năm nay của cô bạn gái ở hải ngoại.
Trước khi chia tay về Canada Trực điện thoại cho Hoàng để chia sẻ nỗi niềm của mình.
-        Xin lỗi Hoàng khi gặp mặt nhau không hiểu sao lòng tôi hiện lên một nỗi buồn vô tả. Trực cảm thấy buồn cho cô bạn thân thời trung học xinh xắn một thời mà ngày nay đời sống cực khổ làm đổi thay hình dáng ấy làm Trực không chịu nỗi trong khi Trực sống ấm êm bên cạnh gia đình mới.
-        Cám ơn lời thương hại của Trực nhưng Hoàng sống rất hạnh phúc bên chồng và con. Trực đừng bận tâm. Trực không có lỗi gì cả. Hoàng tự nhũ với lòng là sẽ chôn đi mối tình đầu xuống tận đáy lòng. Mình quên đi ngày xưa nhé để sống cho tương lai và cho con cái chúng ta. Chẳng qua chúng ta có duyên mà không có nợ. Thôi thì mình làm bạn tri kỷ vậy. Hoàng buồn buồn và tự ái trả lời…

Từ ngày đó Trực lúc nào cũng bức rức trong lương tâm. Nếu không có biến cố tháng tư năm 75 có lẽ cuộc sống của Hoàng không đến nỗi như thế...

Trong tình cảm lại càng phức tạp hơn nhiều, cho tới bây giờ Trực vẫn chưa thể tìm được một người khác để chia sẻ với mình một nỗi lòng mỗi khi ngồi một mình trầm lặng.

Nguyễn Hồng Phúc

Montreal Jan 2013
CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG THAM QUAN, ỦNG HỘ HOANGDIEUTRUONGXUASAIGON.BLOGSPOT.COM. CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM NHIỀU SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.