.

.

a

BÀI VỞ CHIA SẺ , CỘNG TÁC VUI LÒNG GỞI VỀ KHANHHOANGDIEU54@GMAIL.COM
NGÀY HỘI KỶ NIỆM 55 NĂM VÀO TRƯỜNG HOÀNG DIỆU CỦA NK 65 - 72 SẼ TỔ CHỨC VÀO NGÀY 9 THÁNG 2 NĂM 2020 TẠI VƯỜN ME MỸ XUYÊN, TP.SÓC TRĂNG.

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

MÙA THU TRONG MẮT EM.

TRƯƠNG MINH NHỰT 31. 08. 2014

     
      Anh đã thấy mùa thu trong mắt em, 
     Sắc thu đằm thắm trãi lụa mềm, 
     Bâng khuâng sợi nhớ màu hoa cúc, 
     Sóng mắt hồ thu ẩn sau rèm. 

     Sắc thắm tình thu ngời ánh mắt em, 
     Dù giữa chợ đời hay phố đêm, 
     Yêu em - anh gửi tình trong ấy, 
     Nồng ấm đôi tim đã bén duyên. 

     Yêu lắm mùa thu vẫn vẹn nguyên, 
     Thơm ngát hương yêu trọn ước nguyền, 
     Kề môi đắm đuối hồn ngơ ngác, 
     Em bẽn lẽn cười tươi nét duyên.

Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

PHÂN ƯU CỤ ÔNG LA VU

                                                                               





Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

NỖI NIỀM BÀ NGOẠI !

TẠ LỆ VÂN.( ST 26.08.2014 )

Nếu Là Của Nhau Sẽ Có Lúc Quay Về

Khi Người Con Gái Yêu Bạn

Triết lý cuộc sống

Quà Tặng Cuộc Sống - Cho và Nhận

Lời Hay Ý Đẹp-Triết Lý Cuộc Sống

Chân Lý Cuộc Đời- Hạt Giống Tâm Hồn (Nghe và cảm nhận)

RỂ CON.

Mounting created Bloggif



Trời sắp vào Đông. Chiều hôm ấy đầu tháng 12,  tuyết  chưa rơi nhưng trời khô lạnh. Chuông reo. Ra mở cửa. Trước mắt tôi là một cậu trai, dưới ánh sáng xeo xéo của ngọn đèn đường, tôi chỉ nhìn ra dáng dấp  gầy gầy dong đỏng cao, và đôi mắt tròn đen.  Tôi khựng lại bỡ ngỡ, ngạc nhiên dù đã được báo trước buổi viếng thăm nầy rồi. Cuộc đối diện  khá tức cười vì trong trí tôi hình dung khác hẳn. ‘Dạ  mời vào’, cậu nhẹ bước theo tôi, áo khoác xin treo trên giá, ánh mắt tôi trùng với nhà tôi hòa điệu.

Phòng khách rộng mở như vòng tay chúng tôi hăm  hở đón người thân. Cậu nhỏ nhẹ  trao quà mẹ gửi biếu, quyển báo Xuân  năm cuối thế kỷ 20. Chuyện trò dòn tan như quen nhau từ trưóc. Hai cô gái chưa về, người bận hoc thêm, cô còn đang chữa bệnh. Nhà cửa đầy thùng giấy, cậu biết chúng tôi sắp sửa dọn nhà nên chỉ hỏi bâng quơ chờ đợi. Tiếng nói  nhỏ nhẹ, từ tốn tuy có hơi gút mắt, miệng luôn cười mỉm khoe hàm răng đều trắng, đôi mắt tròn to là lạ dễ thương.

Chốt cửa vào khua vang  lách tách. Tiếng kẽo kẹt của cửa trong tiếp theo, tung mở.  Cô gái lớn khệ nệ túi xách bước vào, dừng bước ngạc nhiên.  Hai người chào nhau, tôi bỡ ngỡ giới thiệu:’’ Đây là anh  Thinh, con bạn mẹ, bác sĩ, mang quà biếu của mẹ anh ấy đến thăm’’, và ‘’đây là Phùc., con gái lớn của hai bác.’’ Con bé chưa kịp hết thắc mắc thì điện thoại reo vang. Quái ác!  Bạn gái Bỉ của Phúc gọi, Phúc xin phép được trả lời.

 Lại một phen chờ đợi. Sao mà không trơn tru gì hết. Chờ cả hơn tiếng rồi còn gì. Cậu ta còn phải trở về Pháp nữa. Vào bàn ăn. Phúc vốn ít nói nên càng nói ít, con gái mà, trước người lạ chưa quen, hơn thế nữa trong nghề nên không thích người cùng nghề, tưởng đâu nồi nào úp vung nấy thế mà hai cô cậu dường như chưa thấy muốn xáp lá cà.

 Riêng hai ông bà già, để dung hoà hâm nóng tình thế, tỉnh bơ gợi bắt chuyện như không có khách lạ trong nhà. Không khí dãn dần, dễ chịu vì thật sự chúng tôi  có quan niệm rõ ràng về vấn đề luyến ái hôn nhân. Chúng tôi không tìm người ‘câu’ gả, cũng không ép buộc hay thúc bách con mình trong vấn đề nầy.

Kinh nghiệm bản thân  cũng giúp cho chúng tôi có tầm nhìn phóng khoáng hơn. Nhớ một trong bốn cái ‘ngu’ mà ‘làm mai’ dẫn đầu, không thích  mai mối e làm con mình tức tủi  hiểu  lầm làm cao, khó khăn, chê  kén, ế ẩm, lỡ thời. Vì vậy thật thanh thản, không câu kỳ khách sáo, cũng không “a lê hấp” trao gươm cho chiến sĩ.

Cậu trẻ nầy, bề ngoài không có vẻ kênh kiệu, vênh vênh tự đắc, ba hoa chích choè, ngạo mạn trịch thượng’ ta đây’. Vẻ nhu hoà khiêm tốn , chịu khó nghe, thật thà như đếm của cậu ta lắm lúc làm chúng tôi phân vân. Mặc kệ, đến đâu hay đến đấy, suy nghĩ chi cho thêm bạc đầu. Tỉnh bơ cho đở khổ, đắn đo làm gì cho mệt bể cái óc. Nói vậy chứ làm sao không nghĩ  mông lung, con người mà, lung tung, lọạn xà ngầu,  quanh đi quẩn lại cũng không tìm ra manh mối. Đúng là vòng lẩn quẩn như câu: “ỳ nhông, ông kỳ đà, kỳ đà cha cắc ké, cắc ké mẹ kỳ nhông, kỳ nhông ông kỳ đà...” Nhìn hai trẻ như hai gà nòi thình lình giáp trận, dò xét ước lượng đối phương. Đây cũng là hai đôi mắt nhà nghề định bệnh, ước đoán xem đối tượng mấy lần đau? 

Rồi những lần viếng thăm nhiều hơn, riêng rẽ nữa. Phải để cô cậu tìm hiểu nhau, gây gổ, giận hờn rồi làm hòa, thế mới gọi là ‘thương nhau lắm cắn nhau đau.’. Thời kỳ nầy là đẹp nhất, ngày tháng không còn phẳng lặng như xưa. Nhìn hai trẻ càng ngày “ tình trong như đã mặt ngoài còn e “mà nhớ lại thuở nào..Chắc ai trong khúc quanh tình cảm nầy cũng thế thôi.

 Nhớ nhau bằng quà biếu, ghen hờn qua hỏi dò, ngày nay tiện nghi hơn, hẹn hò nhau bằng điện thoại, e-mail. Sinh nhật em bao nhiêu năm bấy nhiêu hoa hồng đỏ thẫm, đáp lại cà vạt quàng ấm cổ aó ấp thân anh. Và hai trẻ săn sóc nhau gần gũi. Đối với chúng tôi, vẫn một mực cháu con, với các em đâu đó phân minh.

Điều khôi hài nhất là chúng tôi không ngờ cậu nầy không hiểu tiếng Việt nhiều cho lắm, có thể vì nhà tôi gốc Bắc nói trọ trẹ khó nghe hoặc bên nhà cậu ta ít nói tiếng mẹ. Quen khá lâu mà mỗi lần đưa sách báo Việt cho đọc, thấy cậu lờ đi hay đem về cho ba măn. Lúc đầu chúng tôi nghĩ rằng cậu ta không có thì giờ, về lâu mới tá hỏa là cậu ta nói được mà nghe khó ‘vì chúng tôi nói nhanh và văn chương’. Cứ thấy cậu ta chịu khó nghe, cười trừ, nhỏ nhẹ ‘trả miếng’, dạ dạ làm thinh, trả lời chậm rãi, hoặc chần chừ rồi mới phản pháo, diễn tả khó khăn, chúng tôi tưởng chừng phe ta đông tấn công quá làm địch thủ thối lui. Rốt cuộc đối phương thật sự chưa thành thạo tiếng, ngôn ngữ bất đồng. Chính mẹ Thinh lúc đầu cũng có cho biết nội trong các con, Thinh còn thích tiếng Việt nhất.

 Riêng đối với tôi, Thinh gần gũi hơn, cởi mở hơn. Ngược lại tôi cũng mở rộng lòng mình không chút đắn đo tiếp đón đứa con mới, dù trong thâm tâm tôi vẫn thấy có điều gì chưa ổn ở Thinh. Chỉ cầu xin một điều là hai trẻ thành thật thương nhau.

Thường trong gia đình có ba con trai, cha mẹ khen tôn con cả, cưng chiều con út, đứa giữa hay bị bỏ quên một cách vô tình, đứa con nầy thèm tình mẫu tử lắm. Thinh rất có hiếu, lo cho mẹ từ chút, mở miệng ra là nói đến mẹ, bảo gì làm nấy. Ai nói gì cũng so sánh với mẹ, mẹ lúc nào cũng đúng, như là thần tượng của Thinh vậy. Tôi mừng lẫn chút ngạc nhiên là còn thấy thời bây giờ, một cậu trai trưởng thành có địa vị xã hội mà còn một mực nghe lời mẹ hết lòng. Giây liên lạc thắt chặt chỉ chờ buộc gút.

            Gần một năm sau, thình lình tôi phát bệnh. Thinh đã đối với tôi thật đầy nghĩa tình, ngày ngày gọi thăm. Cảm động biết bao khi biết tôi nằm bênh viện, không ngại xin nghỉ đến lên tinh thần, khuyên nhủ tôi từ chút một. Có lần cậu nắm lấy tay tôi ân cần dặn dò đủ thứ. Chắc các bạn cũng hiểu tại sao tôi quí Thinh vô vàn. Từ dạo ấy, trong thâm tâm tôi,Thinh không còn là người ngoài nữa mà đã vào khung gia đình rồi.  Tôi cũng không cần tìm hiểu phía Thinh thật, giả, vì bao lần nêu cao lòng tốt của Thinh với mẹ đều được bà trả lời:’’ Đối với ai, Thinh cũng thế’’. Câu nói vô thưởng vô phạt nầy càng khẳng định tấm lòng thương người của  Thinh rõ nét hơn, tôi càng quí mến cậu ta gấp bội.

Không đoán trước được tương lai hai trẻ thế nào chỉ nguyện xin và phó thác. Riêng với chút ân tình không trả được, xin ghi tâm tạc nhớ thì thầm nhắc gọi ‘’ thằng rể, con tôi’’.


                                                                                              Cô Trần Thành Mỹ

ĐÊM HÀ TIÊN.



TRƯƠNG MINH NHỰT 24. 08. 2014



     
      Đêm HÀ TIÊN mênh mông hương biển mặn nồng, 
     Sâu lắng tiếng chuông chùa vờn quanh thạch động, 
     Cảnh cũ chốn xưa thân thương tri kỷ, 
     Đêm HÀ TIÊN tao ngộ khách tang bồng. 

     Con sóng nghĩa nhân vỗ về HÒN PHỤ TỬ, 
     Nguyên vẹn dấu chân MẠC CỬU mở đất khai hoang, 
     CHÙA PHÙ DUNG êm ả bãi cát vàng, 
     Đời nhớ mãi chuyện tình buồn nàng XUÂN TỰ. 

     CHIÊU ANH CÁC sáng hồn thơ MẠC THIÊN TỨ, 
     Đêm Nguyên Tiêu-Đêm của mặc khách tao nhân, 
     Dấu thời gian chứng tích nét phong trần, 
     Vẫn sừng sững một mỹ nhân LAN ĐÀO KIM DỰ. 

     Đất HÀ TIÊN- Đất của thi ca tình sử, 
     Dệt đẹp tơ duyên MỘNG TUYẾT - ĐÔNG HỒ, 
     Đêm trăng mơ màng soi bóng núi TÔ CHÂU, 
     HÀ TIÊN THẬP CẢNH - nơi tài năng hội ngộ.

LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU

VỀ VỚI TÌNH EM

TÌNH SÓC TRĂNG TRÊN ĐẤT CALI

Viết tặng Thầy Cô và các bạn HD nhóm 1800 Sóc Sà Bay Sóc Trăng có sinh nhật trong tháng 7, tháng 8

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

ĐẸP THAY TÌNH THƯƠNG

THƠ " ĐẸP THAY TÌNH THƯƠNG " CÔ TRẦN THÀNH MỸ.


Tình yêu thương dễ hằn sâu thẩm thấu, 
Thế mấy ai suy nguồn cảm tự đâu ? 
Có bao giờ tự hỏi đó là gì, 
Hành động thật hay thương vay nhớ mướn ? 

 Lấy gì đo lòng người khô sâu cạn, 
Cân tiểu ly đâu nhúc nhích trợ tim. 
Kỹ thuật nào tính nồng độ im lìm, 
Mức tình cảm chỉ phỏng theo dự đoán. 

 Ai cũng quyết thương nhiều hơn bên ấy, 
Lấy gì đong mà cũng giận hờn lây. 
Còn bắt đền sùi sụt cả thâu đêm, 
Tâm biểu độ xuống lên vô chừng mực. 

 Vô lý thay hận yêu không giới hạn, 
Từ mực cao yêu rơi xuống vực thù. 
Chấm phá thêm bao bảo tố bất ngờ, 
Ghen tị nghi nan mộng mơ tan vỡ. 

 Ngay trong tình yêu có phần cân lọc, 
Không có gì nguyên tuyền vẹn khiết tinh. 
Mấy ai sống chết mối tình duy nhất, 
Suốt cả cuộc đời quên bản thân mình. 

 Tình yêu không thể chỉ có một chiều, 
Như thù hận có hai bên chiến tuyến. 
Mỗi mũi tên hướng về hồng tâm tuyển, 
Không thương được người sao có tình người. 

 Cây không nhựa khô cằn đâu dễ sống, 
Đèn không dầu vô dụng lại vô duyên. 
Đẹp thay tình của biển rộng với thuyền, 
Đời huyền diệu như trăng sao vằng vặc.

 Tưởng đơn thuần mà hình trăm vạn lối, 
Không dễ dàng gì việc nhận với cho. 
Tay dơ rửa tẩy sạch đi vết thối, 
Hành động nhơ vẫn bất biến trong tâm. 

 Phúc cho ai tim không như khối tuyết, 
Tình đẹp thay là nguồn cội cuộc đời. 
Chất men sinh động hóa cả mọi thời, 
Thiên đường ngự ngay trong lòng nhân thế.


Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

NỢ QUÊ

MỜI ANH CHỊ EM THƯỞNG THỨC BÀI THƠ NỢ QUÊ CỦA TRƯƠNG MINH NHỰT 21.8.2014





     
     Không nghèo túng hay ăn chơi hoang phí,
     Nhưng sao lòng vẫn mang nặng nghĩ suy, 
     Đất SÓC TRĂNG ân tình ấy khắc ghi,
     Dẫu ở nơi đâu tôi vẫn còn thiếu nợ. 
     Ăn tô bún nước lèo cho tôi thêm hiểu, 
     Hương vị thơm lừng từ hương đất phù sa, 
     Chắt lọc nên tinh túy tình cảm quê nhà, 
     Và từ gánh bún ấy mẹ nuôi con vào đại học. 
     Làng biển VĨNH CHÂU cha bao đời khó nhọc, 
     Cho con cá khoai tròn trịa vị mặn mòi, 
     Sóng bạc đầu cha bạc tóc ra khơi, 
     Đời ngư phủ biến con cá con tôm thành vàng ngọc. 
     Ở quê nghèo đâu thiếu tấm gương hiếu học, 
     Dù khổ cực gian nan vất vã mưu sinh. 
     MỸ TÚ đẹp màu bông bồn bồn rụng trắng lung linh, 
     Nuôi lớn ước mơ em gái thành cô giáo,
     Món nợ quê tuy không phải là nợ châu báu, 
     Rất nhẹ tênh mà khó trả dứt trong đời. 
     SÓC TRĂNG ơi, tình quê mẹ sáng ngời, 
     Món nợ ấy là nợ ơn, nợ nghĩa !






               


Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

BẠN GIÀ HỘI NGỘ.

VÂN NGUYỄN, MAY 22ND, 2013. VIẾT TẶNG ANH LONG (VICTORVILLE).

THƯ MỜI HỌP MẶT CHS HOÀNG DIỆU VÀ ĐỒNG HƯƠNG

Kính chào Thầy Cô, thân chào Cựu Học Sinh Hoàng Diệu, thân chào Đồng Hương,
theo đây là vài điều quan trọng cho ngày họp mặt 04.10.2014 tại Đức (Crailsheim):
-        Quí vị hãy liên thẳng với hotel Zum Hirsch www.stirn-hotel.de, email:info@stirn-hotel.de, Tel.: 00497951/97200, Fax: 00497951/972097 bằng tiếng Anh để đặt phòng (booking).
-        Giá phòng đôi 85 Euro/đêm (90 Euro nếu có balcon), phòng đơn 55 Euro/đêm, bao gồm ăn sáng.
-        Cho buổi ăn trưa thì tôi đề nghị „à la carte“ thay vì „brunch“ như dự định. Quí vị có thể chọn món ăn qua thực đơn (menue) vào ngày hôm trước.  
Hotel Zum Hirsch nằm đối diện với restaurant Hirschgarten nơi họp mặt, nên Qui vị không phải đi xa. Mặc dù vào thời điểm họp mặt hotel không hết phòng, nhưng tôi đề nghị Quí Vị nên đặt phòng sớm nhất, nếu có thể.
Vài hàng này để kính mời Thầy Cô và các Cựu Học Sinh Hoàng Diệu và Đồng Hương khắp nơi tham dự buổi họp mặt vào 04.10.2014.
Thân mến

Kiều Thị Hiếu (66 – 73)

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

THƯ TÌNH TUỔI 60 !





TẠ LỆ VÂN HD 69 -76 ( Thân ái tặng Anh Chị HD Nam California , và Bạn Bè ...)



Thời gian dẫu có ngừng trôi 
Bâng khuâng em đếm..." Sáu Mươi tuổi đời " 
Giật mình - Sợ quá người ơi !
Bon chen cũng lắm - " hụt hơi " cũng nhiều ! 

Sáu Mươi - em vẫn còn yêu 
Yêu cây - yêu cỏ - yêu trời - yêu mây 
Dòng đời xuôi ngược đó đây 
Đôi khi tự hỏi...Chẳng ai yêu mình ?!
 Hay là người dễ lãng quên ? 
Dỗi hờn em lại một mình làm thơ ! 

Sáu Mươi hay " quạu " bất ngờ 
Xin đừng ai trách " Bây giờ có cơn !"
 Có gì đâu - Nỗi cô đơn 
Quên sau quên trước lại còn lơ mơ ! 

Sáu Mươi - sắp tới " bến bờ " ?
 Hoàng hôn trước mắt... không chờ ai đâu !
 Thôi thì vui trước - lo sau 
Sáu Mươi đời vẫn muôn màu... Thích ghê !!!

TẠ LỆ VÂN ( Sóc Trăng 15.08.2014 )


CŨNG THƠ CHO TUỔI 60 !


PHÂN ƯU ANH HUỲNH VĂN BẢY HD 58 - 65



PHÂN ƯU ANH HUỲNH VĂN ÚT HD 57-64


                                                                                                          
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                        
               

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Lại Chuyện Một Người Việt "Kiều" Già Lấy Một Cô Gái Trẻ.

                                

V ông Thun sau cơn bo bnh đã mt cách nay hơn 10 năm. Các con trai và gái ca ông bà đu ln c và có gia đình nên ông ch có mt mình. T ngày v mt, ông đã ngoài 65, nhưng vn còn tráng kin và kho mnh.
Cái tin ông v
VN my ln, khá tn kém đ cưới v qua M, làm chn đng c mt th trn nh, nơi có tin lành d gì là ai cũng biết. Dĩ nhiên đâu ai có thin cm vi mt ông lão 75 tui v VN cưới mt cô gái tr đp mi ngoài 20, ch đáng tui con, cháu cht. Đúng là trâu già thích gm c non!
Ra p
hi trường đón cô gái tr y, ch có mt mình ông. Tt c con cháu, h hàng không có người nào. Thái đ đó ông tha hiu là h phn đi! Giy t hp l, hôn thú hn hoi, ông đưa cô v nhà.

Đêm đầu tiên cô gái cơm nước xong, tắm rửa sạch sẽ, ngồi coi tivi, cô chưa biết tiếng Anh nên ông mở mấy băng Paris By Night, Asia... cho cô coi. Khuya, ông chỉ tay vào một căn phòng và nói:
- Đó là phòng riêng của Hằng, tất cả đồ đạc có đầy đủ, Hằng cứ tự nhiên.
Nói xong, ông đứng lên đi vào phòng của ông.
Cô gái hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ nghĩ là bên Mỹ vợ chồng ngủ riêng mỗi người một phòng, khi nào cần làm "chuyện ấy" thì mới...mò sang! Hix! Nhưng cả tháng sau cô chờ hoài mà vẫn không nghe tiếng ông gõ cửa hay có thái độ nào khác!
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục bổ sung để làm giấy tờ như thẻ SS (Social Security), thẻ ID, permanent resident card (thẻ xanh thường trú)..., ông nói nhẹ nhàng, nhưng nghiêm trang với cô:
- Từ mai tôi sẽ chở Hằng đi học ESL, sau một thời gian, sẽ đăng ký học tiếp ở college, Hằng phải cố mà học, tôi không sống mãi mà bảo bọc cho cô được đâu.
Ở cái xứ sở này, đâu ai để ý ai, đâu ai biết đó là vợ chồng hay cha con, chỉ thấy ngày ngày ông chở cô đi và đón cô về, ân cần thăm hỏi động viên học hành. Cô chỉ biết vâng dạ.
Những đêm xa nhà, xa quê hương một mình nơi đất khách quê người, mới hiểu thế nào là cô đơn cực kỳ, là cần hơi ấm người đồng hương, là thèm một tiếng nói dù là của một ông già. Nhiều lần, cô lưỡng lự, muốn qua gõ cửa phòng vào nói chuyện với ông, nhưng rồi lại thôi.
Một năm thấm thoát trôi qua. Cô còn trẻ, lại khá thông minh nên tiến bộ trông thấy, cô apply vào trường college và vượt qua các tests để vào ngành y tá.
Khi cô đi thi quốc tịch cũng là ngày ông mừng ra mặt, được cô báo tin đã ''passed'': đậu. Rồi ông đốc thúc cô nhanh chóng bảo lãnh cha mẹ qua Mỹ! Cô còn đi học nên tất cả mọi chi phí ông đều đài thọ.

                                                                 



Ba năm sau, cô và ông ra đón cha mẹ cô và đứa em nhỏ dưới 21 tuổi. Từ xa, bố vợ của ông tách khỏi gia đình, chạy lại ôm chầm lấy ông, mắt đã nhoè lệ và kêu lên sung sướng.
- Ông Thầy!
Thì ra ông Thuận nguyên là sĩ quan Tiểu Đoàn Trưởng, thuộc trung đoàn 50, sư đoàn 25 bộ binh VNCH. Còn "ông bố vợ", bố của Hằng nguyên là một trung sĩ, thuộc cấp của ông.
Hai thầy trò ôm nhau mừng mừng tủi tủi.
Chỉ đến khi ông và Hằng ra toà ly dị các con ông Thuận mới vỡ lẽ. Họ biết là họ đã sai lầm.

Ngày xưa, sau 1975, lúc ông phải đi tù cải tạo, người lính thuộc cấp ấy đạp xích lô nuôi gia đình bữa no, bữa đói, mà vẫn chia sẻ, giúp đỡ gia đình ông dù chỉ là những đồng tiền khiêm tốn. Những lần vợ ông đi thăm nuôi gần như là toàn bộ đồ dùng người thuộc cấp mua cho ông.

*****

Ông bùi ngùi nói với tôi:
- Chú Hòa biết không, trong trại cải tạo là những ngày đói triền miên, đói vô tận, đói mờ mắt, đói run chân thì một cân đường, một kg chà bông, một bịch đậu phọng, vài viên thuốc... quý hơn vàng, nhưng những thứ ấy vẫn không quý bằng tình nghĩa mà người lính dành cho mình. Đó là niềm tin và hy vọng.
Khi qua Mỹ, tôi được tin gia đình chú ấy kiệt quệ, đau bệnh liên miên. Tiếp tế vài ba trăm cũng chỉ nuôi được mấy tuần nên tôi đành phải bàn ... làm rể "giả" của chú ấy. (Ông hóm hỉnh khi nói câu này.)

*****
Tôi hiểu câu chuyện. Thì ra ông về VN, "giả" cưới cô Hằng là để đền ơn người thuộc cấp đã cưu mang giúp đỡ ông và gia đình sau 1975.
Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc:
- Thế sao cô Hằng không biết chú là cấp chỉ huy của ba cô ấy?
Ông mỉm cười:
- Đám cưới giả mà, phải giữ bí mật chứ, chỉ có hai người biết là tôi và người lính ấy.
Nhắp ngụm bia, bỗng nảy ra ý tưởng, tôi nói:
- Chuyện của chú cháu đưa lên... facebook được chứ?
- Tôi chỉ làm một việc rất bình thường. Sống có tình có nghĩa là vui lắm rồi, cần gì òm ĩ...
Hằng và các con ông đang ngồi ăn uống vui vẻ, cô đứng dậy, đi về phía tôi và nói:
- Anh Hòa, anh cứ đưa lên facebook cho em, coi như là lời cảm tạ người Bố thứ hai của em vậy!
Tôi thấy mắt Hằng long lanh!

ĐNH

18/7/2014

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Con gái chớ dại vướng vào trai đẹp

                                                                               



Vẻ đẹp không thể làm nên tất cả

Khi được hỏi về những điều tìm kiếm ở một người bạn trai lý tưởng, hầu hết con gái đều đề cập đến các yếu tố như tâm lý, mạnh mẽ, có chí tiến thủ, cuộc sống ổn định... Bên cạnh những tiêu chuẩn về mặt phẩm chất, tính cách đó, sau cùng họ mới đề cập đến yếu tố ngoại hình "Nếu đẹp trai như diễn viên nữa thì càng tốt". Như thế đủ để biết cô gái nào cũng thích yêu được chàng đẹp trai nhưng trên tất cả, họ trông đợi vào một người đàn ông giỏi giang, cầu tiến, tốt bụng hơn. 

Thực tế cũng chứng minh rất nhiều phụ nữ đã hạnh phúc khi ở bên một người chồng xấu hơn mình nhưng lại giỏi kiếm tiền, hết lòng yêu thương và chăm lo cho gia đình. Như vậy, suy cho cùng, với phái yếu, người được cho là luôn cần một bờ vai vững chắc để nương tựa, vẻ đẹp của người đàn ông không bảo hành cho nhu cầu đó. 

Ngay cả với cánh mày râu, họ cũng nhận thấy muốn thu hút phụ nữ, bản thân họ cần nỗ lực chứng minh là một anh chàng đáng tin cậy, mạnh mẽ, có cuộc sống ổn định... Vẻ đẹp trai có thể "hạ gục" phái đẹp từ cái nhìn đầu tiên song chẳng thể giúp họ chinh phục được trọn vẹn trái tim người con gái mà họ có thiện cảm. 


Trai đẹp dễ nhàm chán

Hãy thử tưởng tượng, khi sánh đôi cùng một chàng đẹp trai, bạn sẽ nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ từ những người xung quanh, sự ghen tị của những cô gái khác. Chàng sẽ là người thu hút gần như toàn bộ sự chú ý về phía mình, trái lại, bạn chỉ như một cái bóng vô hình, mờ nhạt, chẳng ai để mắt tới. 

Hẹn hò với một chàng đẹp trai, bạn sẽ tự hào vì đi đâu ai cũng khen: "Người yêu đẹp trai thế", "Số đỏ thế, 'bắt' ở đâu được chàng trai như tài tử điện ảnh vậy". Nhưng dần dần, bạn sẽ nảy sinh tâm lý nhàm chán vì tất cả những gì bạn nghe người khác nói đều là khen ngợi vẻ đẹp của người yêu. Không chỉ bản thân không được chú ý mà ngay với người yêu bạn, chẳng ai nhìn nhận thấy điểm mạnh nào khác ở chàng ngoài diện mạo hút mắt. 

Bản thân những anh chàng đẹp trai cũng thấy nhàm chán khi nhận được quá nhiều lời khen về vẻ ngoài của mình. Dần dần họ nhận thấy đó là những lời khen vô nghĩa, thậm chí gây phiền nhiễu. 

Trai đẹp cũng hay ỉ lại vào lợi thế ngoại hình của mình. Họ không cố gắng để tạo sự thú vị cho mối quan hệ bằng những câu chuyện hài hước hay một điều bất ngờ. Rốt cục, yêu được một anh chàng đẹp trai, bản thân bạn cũng cảm thấy nhàm chán.

Trai đẹp thường kiêu ngạo

"Thật bất công khi yêu cô ấy. Rõ ràng là tôi đẹp hơn hẳn..." - Đó là suy nghĩ thường thấy của những anh chàng đẹp trai. Ý thức được vẻ đẹp của mình song họ lại tự tôn vẻ đẹp đó một cách thái quá. Họ luôn tin rằng người phụ nữ nào sánh đôi với mình thật là một may mắn, diễm phúc lớn. Vì vậy, yêu một chàng đẹp trai, bạn dễ bị chàng coi thường, người ngoài cũng không đánh giá cao bạn, mặc dù ngoại trừ lợi thế ngoại hình, người yêu bạn không có gì nổi bật để "vượt mặt" được bạn. 

Trong khi một gương mặt đẹp, một thân hình cân đối của phái mạnh không đủ để duy trì sức hút đối với phụ nữ trong thời gian dài dài thì những chàng đẹp trai lại không ý thức được điều này. Với một cô gái, phong thái lịch sự, ăn mặc đẹp, cách nói chuyện thú vị, sự tự tin, tài năng, khả năng tán tỉnh... mới thực sự là điều khiến họ dễ dàng bị "hạ gục" thì trai đẹp lại không nỗ lực làm đẹp tâm hồn mình ở những mặt đó. Họ cho rằng "mặt tiền"của mình đã là quá đủ, chẳng cần nỗ lực gì nữa thì cô gái nào cũng "chết đứ đừ". "Mình đẹp nên mình có quyền" thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ của họ. Sẽ đến lúc bạn vô cùng phiền lòng vì thái độ tự mãn đó ở những chàng trai đẹp. 



Trai đẹp mà không thực sự "đẹp"

Vì kiêu ngạo, vì tự mãn về bản thân nên trai đẹp thực ra lại không phải một người đẹp thực sự. Cho rằng mình có quyền nên trai đẹp thường không đối xử tốt với mọi người xung quanh, trong đó có phụ nữ. Thực tế cho thấy, rất nhiều cô gái đã trở thành nạn nhân của trai đẹp. Sau những cuộc tình chớp nhoáng, những lời tán tỉnh ngọt ngào hay thậm chí là cuộc tình một đêm, không ít cô gái đã bị trai đẹp vứt bỏ không thương tiếc, không chút lương tâm. 

Đa số các chàng đẹp trai có xu hướng sống ích kỉ. Họ không cư xử tinh tế, dịu dàng với phụ nữ bởi cho rằng mình chẳng cần làm thế thì con gái vẫn lăn xả vào. 

Yêu trai đẹp phiền phức, không an toàn

Bạn bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp trai của chàng thì không có cớ gì các cô gái khác cũng bị chàng hớp hồn. Khi đã chính thức hẹn hò với chàng, chẳng có gì đảm bảo được bạn sẽ cầm chân được anh ấy. Việc vô số cô gái khác không ngừng tán tỉnh chàng đã là một phiền toái lớn, nhưng việc chàng cũng đong đưa lại các cô gái đó còn khiến bạn đau khổ hơn nhiều lần. 

Người ta vẫn nói yêu trai đẹp không an toàn là vì thế. Ngay cả khi đang yêu, bạn vẫn ngày đêm sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ cô gái khác sẽ "nẫng" mất chàng. Kéo theo đó, bạn buộc phải làm mọi cách, nghĩ mọi kế để giữ được anh ấy cho riêng mình. Cuộc sống của bạn trở nên mệt mỏi cũng chỉ bởi suốt ngày sống trong lo sợ, phiền phức, bất an...
CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG THAM QUAN, ỦNG HỘ HOANGDIEUTRUONGXUASAIGON.BLOGSPOT.COM. CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM NHIỀU SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.