Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

NHỚ MÙA HOA PHƯỢNG.

                                                                                         




Nơi xứ ngưòi, đâu màu phượng đỏ,
 Tiếng ve sầu cất giọng nhỏ to,
 Mà sao lòng vẫn bâng khuâng mãi,
 Nhớ lại ngày xưa, tuổi học trò. 

 Hính ảnh năm nao mãi trong đầu,
 Mỗi độ Xuân đi, hè đến mau,
 Cả lớp nhôn nhao lo chuẩn bị,
 Lưu bút ngày xanh trao tay nhau. 

 Đến ngày phát thưỏng, chuyện vui buồn,
 Không bãng danh dự, mắt rưng rưng! 
 Bạn được xướng danh, vui hết lớn! 
 Cha mẹ cùng chung hớn hở mừng.

 Nhưng rồi bè bạn luống bồi hồi,
 Hè về là lúc sắp chia tay,
 Ai về ruộng rẩy, ai lên tỉnh (1)
 Cuộc đời, ngả rẻ tính từ đây. 

 Màu hoa phượng, nay không còn thấy.
 Bè bạn, biết giờ ở đâu đây? 
Dưới mồ xanh cỏ, hay còn sống,
 Lưu lạc phương trời, bao đổi thay. 

 Tiếng ve quen thuộc của năm nào,
 Hè rồi sao chẳng chịu cất cao,
 Ngân vang khúc nhạc trưa hè nóng,
 Phượng đỏ, ngày xưa nay thấy đâu ??? 

 Hoài Việt.

 
VUI LÒNG CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.

ẢNH HOA PHƯỢNG ĐẸP.

CẢNH ĐẸP THỤỴ SĨ. ( MAI HƯƠNG.HD 67-74 )

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

AI ?

CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.


PHÉP XƯNG HÔ

                                                            


  Trên thế giới mỗi ngôn ngữ đều có sắc thái đặc thù riêng, Pháp hãnh diện về cách dùng "cách, thì" (mode, temps) đa dạng qui định thích nghi, giống (genre), số (nombre) phân biệt rõ ràng, Anh tính thực dụng chẳng hạn. Thử so với vài thứ tiếng thường dùng nhất trên thế giới hiện nay như Anh Pháp Đức Tây ban Nha, tiếng ta cũng có nhiều điểm nổi bật, sáng tạo, chuyển thể và dễ hội nhập.

              Do ảnh hưởng của hai nền văn minh Âu Á, vì sự trường tồn "tiếng ta còn, nước ta còn", nhờ cuộc cách mạng ngôn ngữ độc nhất ở châu Á dùng mẫu tự la tinh thay nét chấm phá gạch sổ của chữ Nho, tiếng Việt chuyển mình thành loại chữ dễ học, đọc, viết hơn. Đó là chiếc chìa khóa mở cửa đưa ta gần với các tiếng mạnh văn minh khác, con cháu ta ít ngỡ ngàng khi học ngoại ngữ gốc la tinh. Tiếng "An nam" càng lúc càng được cải tiến thành tiếng Việt trau chuốt nhuần nhuyễn, đơn âm có dấu như những nốt nhạc với âm giai cung bậc nhặt khoan, đơn thuần hay kết hợp, lúc trầm khi bổng.

             Dạng chữ dễ viết, cấu trúc câu không rắc rối, văn phạm ít rườm rà dễ sử dụng, nhưng đối với người ngoại quốc, càng học tiếng Việt càng thấy quá phong phú, sâu sắc, tinh tế, đến độ nào đó, họ cảm thấy không bao giờ hoàn toàn hiểu nổi ý văn.

            Mỗi từ đều có nghĩa, một hay nhiều, lại còn thêm chữ đệm, chữ ghép. Mạo tự Anh "the", Pháp "le, la, les" dịch sang tiếng Việt thật như lạc vào "mê hồn trận" nào cái, con, sự, việc, môn, khóa, chiếc, cây, sợi, bao, những, nhiều, ..

          Về từ ngữ, không thể bảo tiếng ta nghèo, chẳng hạn chữ "porter" Pháp được dịch sang là mang, đeo, đội, bận, mặc, bồng, bưng, ẫm, khuân, vác, gánh, v. v....Cũng chữ "noir" đen, ta lại nói mèo mun, chó mực, bò hóng, mắt huyền, ngựa ô, v., v...

            Cách sử dụng quá phân định đó làm người mới học bối rối, con em ta lắm lúc cũng bị "quay". Chẳng những thế, gốc Hán văn bàng bạc thẩm thấu trong văn chương làm giàu tiếng ta hơn, do đó, cũng là vấn đề dễ làm mất hứng cho người lạ muốn cấp tốc hấp thụ nhanh. Tuy nhiên, những trường hợp nêu trên chỉ áp dụng cho ai muốn trau dồi thấu triệt, chứ thông thường, nói đơn giản là hiểu được ngay.

              Thế mà ngày nay, giới trẻ thường bị ông bà hay chê trách, nào là "vô phép", "bạ đâu nói đó", không tôn ti trật tự, lễ nghĩa chẳng còn, đạo đức xuống dốc, thường là vì phạm phải phép xưng hô.

Đó là lối mở đề cuộc giao tế trực diện, lối chào trong phép lịch sự, pháo đầu trong ván cờ xử thế, khởi điểm của mọi tiếp xúc, liên lạc, trao đổi tối cần trong việc sống chung.

 Đơn cử một vài thí dụ về ngôi thứ, như ngôi thứ nhất, thứ hai Pháp "je, me, moi, tu, te, toi", Anh đơn giản hơn " I, me, you", Tàu " ngộ, nị" còn tiếng Việt ta sao mà quá phức tạp, chi li, tuyệt vời ...khó khăn, có một không hai.
Nội ngôi thứ nhất thôi, ta đã có: tôi, ta, tớ, tao, tui, mình, qua, người ta, anh, em, thiếp,... xưng bằng tên, đẳng cấp gia đình như ông, bà, bác, cô,..,giai cấp xả hội, "trẩm", "thần"...

 ‘’Nhân vật đại danh từ ‘’ còn có thể sử dụng, khi chủ từ lúc túc từ. Lại có lúc được dùng cả cho hai ngôi như chữ "mình", ví dụ:

 Mình (ngôi 1) nói cho một mình mình (ngôi 2) nghe, mình (ngôì 2) nghe xong mình (ngôi 2) hỏi lại mình (ngôi 1).

Hoặc: Người ta (ng2) nói người ta (ng2) qua nhà người ta (ng1) mà người ta (ng2) không qua.

Hay: Hôm qua Hoa nói Hoa qua nhà qua (ng1) mà Hoa không qua, hôm nay Hoa không nói Hoa qua nhà qua (ng1) mà Hoa lại qua.

Nhớ ngày còn đi học Trung học, trong các lớp hỗn hợp nam nữ, học sinh thường ít dám gọi đích danh nhau. Gọi bằng anh, chị thì ngại chê già, khách sáo; gọi tên lại có vẻ cầu thân. Tiến thối lưỡng nan đành...chấm chấm, ừm ừm, ê ê, ờ ờ,...nói bông lông,  ‘nói trống không’, ’nói trổng’:
‘’...Làm ơn tránh qua dùm một chút đi. Cám ơn. ‘’
hoặc‘’...Nói có vậy mà cũng giận, khó quá.’’
Muốn gợi chuyện làm quen cũng thường ấp úng hay ‘ lửng lơ con cá vàng’:
‘’Hôm qua thấy ...đi chợ, muốn chào mà thấy... như muốn làm lơ nên thôi.’’
Vậy đứng trước người đối thoại, ta phải tùy theo quen lạ, vai vế, tuổi tác, địa vị xã hội mà phát ngôn, thật không dễ đâu, lơ mơ dễ bị "bố nháng lửa", "mắng vốn", "chọc quê."

Thêm vào đấy còn bao chuyện buồn cười thoải mái xảy ra như trong các cuộc phiên dịch hay đối thoại với người ngoại quốc nói tiếng Việt. Người Pháp chẳng hạn xưng hô thật dễ dàng vì thường trực tiếp gọi nhau bằng tên, dùng ‘ moi, toi, lui, elle’, Anh ‘ you, me’, Tàu ‘ngộ, nị’...Người Việt ta cũng có khi dùng ‘ dao to búa lớn’, ‘ mầy , tao, mi, tớ’, xưng ‘ ông, bà’ với người đối thoại để thóa mạ, cải cọ, gây xích mích, khinh rẻ, tị hiềm... Trái lại cũng thông dụng không bị chê là ‘mất dạy’ như trường hợp đặc biệt giữa bạn bè thật thân nhau. Trong gia đình hoặc quen thuộc lâu năm, chỉ có người lớn mới xưng hô với hàng ‘em út’ con cháu bằng ‘ mầy tao’ thôi.

Người ta có thể ‘ xí xoá’ bỏ qua cho người ngoại quốc chẳng hạn khi họ nói:
‘Chào ông, mầy vẫn mạnh chứ?’
‘ Cho tao hỏi thăm vợ mầy’.
Nhưng thật là ‘hết ý, hết thuốc chữa’ khi một cậu Việt kiều giới thiệu ý trung nhân mình với gia đình:
‘ Thưa nội, đây là vợ tao. Toa (toi) thấy ‘ểnh’ (elle) dễ thương không?

 Chẳng những thế, phép nầy vốn đã khúc chiết lại còn đèo thêm cách "nói tưng", có thể do đọc trại chữ ‘’nói tôn, nói tâng’’, độc đáo ly kỳ hơn nữa. Con các nhà quyền chức, phú hào thường được người đời gọi " cậu, cô" dù không họ hàng gì nhau. Hàng xóm láng giềng, quen lạ cũng xưng hô một cách thân tình như ông, bà, chú, cô, dì, thím, mợ, cháu, con... khác hẳn với người phương Tây không phân biệt già trẻ, vai vế. Ví dụ cha gọi con bằng ‘you, toi, vous’, con thưa cha cũng không khác ‘you, toi, vous’; cha cũng như con đều tự xưng là ‘I, me’,’ moi’ trong khi ta có nhiều cách xưng hô: Cha, ba, bố  tôi, tao, cậu, thầy, tía,...

Còn nói gì trong các cuộc đối thoại thông thường, tùy tình huống hoàn cảnh mà du di để diễn tả tình cảm của mình với người đối diện, ưa, ghét, giận, khinh...

Tiếng Việt ta còn thêm vấn đề cữ tên kỵ húy, nhất là miền Nam, chỉ goị thứ, nên cả xóm làng chỉ có ông hai, bà ba, cô tư, ...do đó cũng gây sai lệch, lầm lẫn,  khó phân biệt ai có bà con ai không, họ hàng gần hay xa..

Trong gia đình, phẩm trật bên nội ngoại được phân biệt rõ ràng, dù ba miền có vài điểm chênh lệch. Miền Bắc thường gọi chị của ba hay má là bác, chồng của cô, dì là chú, bác; trong khi miền Nam gọi chị hay em gắi của ba đều là cô, của má là dì, chồng của cô dì là dượng. Bên ba có ông bà nội, bác, chú, cô, dượng, ... bên mẹ có ông bà ngoại, cậu (anh hay em của mẹ đều gọi là cậu), mợ, dì, dượng ...nên không được sai sót trong việc xưng hô. Bà con họ hàng, anh chị em ruột, anh chị em họ tức là anh chị em con chú con bác, con cô con cậu, bạn dì cũng phái gọi nhau đúng phép, theo thứ bậc, vai vế hoặc theo cách ‘nói tưng’.

Theo phép tế nhuyễn nầy, đối với người ‘vai lớn’- như con bác mình chẳng hạn- mình ‘vai nhỏ’ hơn  bắt buộc phải gọi theo vai, tức là bằng anh hay chị không kể vóc dáng hay tuổi đời. Nhưng ngược lại anh chị vai lớn, như con ông bác, mà nhỏ tuổi hơn vai nhỏ, con ông chú, cũng phải giữ lễ’ gọi tưng’ lại hàng vai nhỏ. Vai lớn là con trai, tất phải gọi em họ trai mình là chú, em họ gái mình là cô, có nghĩa là chú em, cô em , hay nói rõ hơn là chú cô của con mình. Nếu là nữ thì  gọi người em họ trai vai nhỏ bằng cậu, em họ vai nhỏ gái là dì.

Trong đại gia đình và cả ngoài xã hội, phép xưng hô nói chung và đặc biệt kiểu ‘nói tưng’ khá rắc rối, phức tạp trên luôn được áp dụng phổ quát cho mọi tầng lớp thế hệ trước sau, cũng cùng qui ước nội ngoại, nam nữ, vai vế, tuổi tác rõ ràng, minh định tôn ti dòng họ, nếp sống lễ giáo truyền thống của dân ta.

Ngoài ra cũng có vài từ ngoại lệ như chữ ‘thầy’ thường dùng trước kia. Đây không phải là từ chỉ dùng riêng cho ngành dạy học, thầy giáo, cũng không phải như nhiều địa phương gọi ba là ‘thầy’mà dành chung cho tất cả những ai có học đi làm như thầy thông, thầy ký, v.v.

Trong bài diễn văn, cuộc đối thoại hay thư từ, chữ  ‘monsieur’ chẳng hạn cũng được danh xưng phiên dịch bằng nhiều cách thích ứng với hoàn cảnh như ‘ông, bác, chú, cậu, ngài...

            Thật ra tiếng Việt ta, nghĩ cho cùng , thật uyển chuyển, đa dụng, thâm sâu, bao quát mà chi tiết, chính xác lại cầu kỳ, dễ thích ứng quyền biến nhưng vẫn giữ nét đặc trưng, nếp độc đáo văn minh riêng mà phép xưng hô là mật  khẩu, ấn chỉ tiêu biểu nhất .

Cũng có thể chính nhờ truyền thống huyền diệu nầy mà qua bao nhiêu thăng trầm biến đổi, Việt nam ta còn giữ vững được tên. Cách gọi nhau thân thương như ruột thịt, anh em chú bác cô dì,... quả là sợi giây huyết thống vô hình ràng buộc những đứa con vào lòng đất mẹ, hướng về nguồn cội tổ tiên chung, luôn nhắc ta cùng là con cháu của bọc trăm trứng Lạc Hồng, dòng dõi Rồng Tiên.   


Cô Trần Thành Mỹ

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 7 năm 2014

HẠ - UY - DI KỶ NIỆM


                                                                                     




Du khách sang chơi được đón chào,
 Bằng vòng hoa đẹp mấy em trao, 
Chiếc củng lắc lư màu rực rỡ, 
 Người dân bản xứ tợ như Lào, 

Con đường cạnh biển mát làm sao, 
Trái cây nhiệt đới lại ngọt ngào, 
Vòng quanh một lúc ngờ quê cũ,
 Nửa đêm tắm biển ấm biết bao,

 Hòn đảo cô đơn có tự hào, 
Tiểu bang thuộc Mỹ phận cù lao,
 Dập dìu dân Nhật vào thăm viếng, 
Trăng mật là đây của kẻ giàu,




 Hải sản xanh tươi cạnh down- town, 
Nhiều loại kình ngư cả ngàn pound, 
Ta-xi ,chài lưới người Việt thích, 
Xứ khóm vang danh giá lại cao, 

Bar rượu về đêm đông khách vào,
 Nữ tiếp viên xinh trẻ như nhau, 
Việt ,Hàn,Mã,Thái nào vui vẻ,
 Tip đẹp một lần sẽ ghé sau?


 VÂN NGUYỄN . JULY 16 , 2014. 

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

SÓC TRĂNG QUÊ TÔI.

                                        





Có ai về, quê tôi Sóc Trăng 
 Hãy nhìn xem đồng lúa bạt ngàn 
 Cùng thưởng thức đặc sản thơm ngon
 Nổi tiếng từ lâu, ít đâu bằng. 

Từ Cần Thơ hướng về TRÀ QUÍT 
 Đến nơi nầy, ngã ba AN TRẠCH 
 Mùi lạp xưởng, bánh pía VŨNG THƠM
 Quyện cùng trái cây của vùng KẾ SÁCH

 Khi ta về TRƯỜNG KHÁNH,VĂN CƠ
 Nhớ con cá cháy tự bao giờ 
 Vàm ĐẠI NGÃI, xuôi về LONG PHÚ
 Sông HẬU uốn mình, đẹp như mơ. 

 Nhân khi về NGĂN RÔ, MÕ Ó 
 Đừng quên xứ,”có ba dấu nặng(Lịch Hội Thượng)
 Đuông chà là, muốn ăn xin hãy
 Đến DÙ THO, HÒA TÚ, CỔ CÒ.

 Ghé BÃI XÀU, xin hãy nhớ cho 
 Công xi rượu đế, tự xa xưa
 Về ĐẠI TÂM, nhớ XOÀI CA NẢ
 Dưa hấu vàng, ai cũng phải ưa. 

 Nhớ chăng ai, vị chua chua ngọt 
Trái táo xanh, muối ớt thơm dòn 
 THAM ĐÔN, vào độ mùa nếp mới
 Cớm dẹp trộn dừa, ngào ngạt hương. 

 Tết đồng bào Miên, ta đón xem 
Sông sâu, nước chảy chật như nêm.
 Ghe ngo hâm hở cùng lướt sóng 
 Đêm hát dù kê, múa lâm thôn.

 Xong rồi đến THẠNH TRỊ,NGẢ NĂM
 Nước mặn, nhưng mà lắm cá tôm
 XẺO GỪA, BỐ THẢO, mời cô bác 
 Xin xâm ông bổn, chuyện chồng con

 Giờ xin cùng vô chợ SÓC TRĂNG
 Mời thưởng thức thịt quay, bánh cống
 Bún nước lèo thơm phức, đậm đà
 Thử một lần, khó mà quên được.

 Quê hương tôi, hai muà mưa nắng
 Việt,Tiều, Miên chung sống hoà đồng 
 Xa bao năm, vẫn không quên đưọc
 Sóc Trăng ơi, thương nhớ vô cùng. 

 HOÀI VIỆT 
 
VUI LÒNG CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.

MỐI DUYÊN TIỀN ĐỊNH.

                                                                            


 

Trang tình sử chưa có lần được viết, 
Từ thanh xuân đến hơn nửa cuộc đời,
 Suốt năm canh gối chiếc lững lờ trôi, 
Rồi bổng một ngày vui nơi xứ lạnh, 

Chiếc thuyền tình ngỡ duyên tiền định sẵn, 
Ghé bến bờ để lên chuyến xe hoa, 
Về với chồng trong lứa tuổi gọi là, 
Quá lục thập nhưng thước tha quyến rủ, 

 Ngày ly hương dưới khung trời viễn xứ, 
Nghĩ đời mình sẽ mãi sống độc thân, 
Không dám mơ dệt mộng chuyện ái ân,
 Để vui sống với thân bằng quyến thuộc, 

 Nay hiểu được tơ duyên mình định trước, 
Thuận ý theo định luật sống thế gian, 
Từ hôm nay trên khắp mọi nẽo đàng , 
Duyên tiền định vợ chồng mang nặng nợ. 

VÂN NGUYỄN . JULY 9-2014. 1.00 PM. CONGRATULATIONS.VIẾT KỶ NIỆM LỄ VU QUI 29 THÁNG 6 NĂM 2014.CHỊ PHAN THỊ TƯƠI ,CHSHD ,CGSHD , CANADA.
CLICK PLAY NGHE NHẠC.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 7 năm 2014

LẬN ĐẬN.

VÂN NGUYỄN . JULY 15 , 2014. 4.15 AM. VIẾT TẶNG SNOWY NGUYỄN ,CHSHD , BRUSSELS , VƯƠNG QUỐC BỈ.

                                                                                 

                                                                                         


Em than thở sao đời em lận đận, 
Bởi chuyện gì cũng cay đắng đầy vơi,
 Không êm xuôi không bình thản bên đời, 
Nên cảm lụy độc hành nơi xứ lạ, 

 Nghĩa lận đận cho đời bao la quá, 
Không riêng em mà cho cả tha nhân,
 Kẻ mai mắn thì vướng lấy đôi lần, 
Người kém phước thì bội phần cam chịu, 

 Ngày ta hết kiếp nhân sinh mới hiểu?
 Định mệnh nào khiến ta chịu lao đao,
 Trời gọi ai nấy dạ tự thưở nào, 
Thế em có còn than sao bạc phận?
VUI LÒNG CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.

Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

XÀ BÔNG CÂY DỪA SÓC TRĂNG

                                                                             


Hôm nay, lại nói chuyện tào lao chơi, không hẳn vì buồn, mà là “buồn cười”.
Nói đến “đặc sản” Sóctrăng, người ta thường nói đến “bánh pía” “bún nước lèo” (chuyện ăn uống!!!!), nhưng ít ai còn nhớ vài thứ khác theo tôi nó cũng là đặc sản của Sóctrăng, trong đó có XÀ BÔNG CÂY DỪA (tuy rằng ngày nay nó không còn có mặt trên thương trường!!!).
Đang ngồi trước hiên nhà chơi, thì chị hàng xóm đi chợ về, con gái chị ấy soạn giỏ chợt hỏi “sao má mua xà bông “X” không mua xà bông “Y”, “Y” nó thơm hơn” (xin không nói hiệu xà bông kẻo bị hiểu lầm là “ca mùi” cho hiệu xà bông!).
Đến đây, tôi chợt nhớ lại chuyện giặt quần áo ngày xưa, những ngày còn đi học.
Ngày xưa, khi bắt đầu học lớp 6 là bọn tôi phải tự giặt quần áo cho cá nhân mình rồi (trừ những bạn gia đình khá giả, có thuê người làm). Nhắc đến chuyện giặt đồ, tôi nghĩ sao hồi đó bọn học trò chúng tôi hay quá!
Thời đó, mỗi tuần giặt đồ một lần vào ngày thứ 7, chủ nhật ủi quần áo (bàn ủi than chứ không xài bàn ủi điện) để cả tuần sau có quần áo đi học. Thao tác giặt quần áo nói ra có lẽ các bạn còn nhỏ tuổi ngày nay không biết đâu (mà có lẽ nhiều bạn lớn tuổi cũng không dám nhớ vì sao mà nó cực quá vậy!).
Mỗi lần giặt đồ (cả thau lận nghe! Vì “7 ngày đêm góp lại” mà!). Đầu tiên là phải ngâm thau đồ (bằng nước sông “lóng phèn”) khoảng 5-10 phút, sau đó “chắt” (đổ bỏ), rồi dùng “xà bông cục” chà lên từng chổ trên quần áo (chà chổ nào vò sạch chổ đó) rồi vò cho đến khi nào thấy sạch mới tiếp tục “chà-vò” chổ khác. Đồ nào “chà-vò” xong thì bỏ sang 1 thau khác, tiếp tục “chà-vò” cái (quần áo) khác. “Chà-vò” xong thì xả lại bằng nước sạch 3-4 lần rồi đem phơi. Nói thì đơn giản, nhưng “thực hành” thì rất lâu, mỗi lần giặt đồ mất đến 2-3 giờ đồng hồ.
Nói đến “xà bông cục” ngày xưa ai cũng thường nói đến “xà bông Cô Ba” khi tắm gội, “xà bông (cục) Việt Nam 72% dầu” khi giặt quần-áo, tất cả đều là của hảng Trương Văn Bền ở Chợ Lớn sản xuất.
Nhưng! Trên thực tế. giới bình dân ở các tỉnh Cần Thơ, Trà Vinh, Bến Tre, Bạc Liêu, Cà Mau, Sóc Trăng lại không xài (hoặc ít khi xài) xà bông hiệu “Việt Nam 72% dầu”, mà người ta xài “xà bông Cây Dừa 72% dầu” do hãng Xà Bông Cây Dừa tại Sóc Trăng sản xuất. Lý do rất đơn giản: giá rẽ hơn khá nhiều, mà chất lượng như nhau, tuy rằng màu sắc bên ngoài thì xà bông “Việt Nam” đẹp hơn (màu trắng), còn xà bông “Cây Dừa” màu hơi ngà ngà, không trắng bằng, “tốt mà rẽ thì ai mà không khoái”.
Xà bông “Cây Dừa” phải được kể là đặc sản tiểu thủ công của Sóc Trăng thời đó!
Hảng xà bông Cây dừa do Chú Sáu Tiệp làm chủ, địa điểm đặt tại đường Rạp Hát Cháy (Thủ Khoa Huân). Tôi biết đến “Hảng” cũng là do sự tình cờ:

                                                                               


Năm tôi học đệ tứ, có một hôm Tâm (Lê Thanh Tâm) bạn tôi, rũ tôi đi đưa quà cho Ba của Tâm cho một ông bạn. Khi đến nơi tôi mới biết đó là hảng xà bông Cây Dừa, loại xà bông mà tôi giặt đồ bấy lâu, vào nhà tôi được Tâm giới thiệu tôi với Chú Sáu Tiệp, chủ hảng, và Cẩm Chức (con của chủ hảng) lúc ấy học dưới tôi 2 lớp. Sau một hồi trò chuyện (Tâm với Chú Sáu Tiệp), chúng tôi ra về, Chú Sáu Tiệp bảo người làm mang ra biếu cho tôi 01 kí-lô xà bông cục (hình như là 4 cục/ký) “về nhà xài”!!!!
Sau năm 1975, khi Trịnh Đắc Hiếu, bạn tôi, rũ tôi tới nhà Thầy Phan Quang An (là anh rể của Hiếu, nên ở nhà tôi gọi theo Hiếu là Anh Bảy). Căn nhà nầy là do chính quyền đổi cho Thầy An để lấy căn nhà ở chung cư (nhà hàng Khánh Hưng) mà Thầy An đã mua trước 30/4. Đến nơi thì đó lại là hảng xà bông Cây Dừa ngày xưa, hỏi ra mới biết cả gia đình Chú Sáu Tiệp đã ra nước ngoài rồi.
Bọn trẻ ngày nay, được nhiều ưu đải của công nghệ hiện đại, nên đòi hỏi đôi khi hơi quá! Ngày đó tôi giặt đồ bằng xà bông cục là tốt rồi, có người (nhất là người Hoa nghèo) chỉ được giặt bằng nước tro mà thôi!!!!
“Mình già rồi nên nghĩ nhiều đến chuyện ngày xưa!!!!!”

LÝ VĂN HÀO HD 64-71

PHÂN ƯU CỤ ÔNG ĐINH CÔNG KHƯƠNG



Đau buồn hay tin :


Cụ ông ĐINH CÔNG KHƯƠNG

Đã từ trần lúc 12 giờ 10 ngày 7 tháng 7 năm 2014
(nhằm ngày 11 tháng 6 năm Giáp Ngọ)

HƯỞNG THỌ 91 TUỔI

Lễ di quan lúc 9 giờ ngày 9 tháng 7 năm 2014
( nhằm ngày 13 tháng 6 năm Giáp Ngọ )

Sau đó an táng tại Nhị tỳ Tiều phường 5 TP. Sóc Trăng.

Nhóm CHS. Hoàng diệu tại Sài Gòn xin chia buồn cùng hai anh :

   - Đinh công Khanh HD 65-72
- Đinh công Sanh HD 66-73

Nguyện cầu cho hương linh cụ ông được an nghĩ cỏi vĩnh hằng.


                      


Thứ Sáu, ngày 04 tháng 7 năm 2014

ĐÓN LỄ CHA VỀ.

KỸ NIỆM MÙA LỄ CHA. CÔ TRẦN THỊ BÉ 
                                                                               
 
                                                                                    

 

Đón lễ Cha về... với nỗi vui 
Nhớ Ba, con se sẻ mỉm cười 
Vì, Ba 'phong kiến' tuyệt vời 
Nhất nam viết hữu, gái thời thiên kim!...

 Con gái, Ba cho tới trường 
Trao dồi nghiên bút kém nhường chi trai 
Thân gái, liễu yếu tơ mềm 
Ba cho học vấn hộ phần mai sau. 

 Còn trai, trung hiếu làm đầu 
Vũ phu cấm kỵ... dù cành hoa tươi 
Nhân đức, lễ nghĩa mài dồi 
Giòng đời xuôi ngược... giúp đời cánh sinh 

 Đón lễ Cha về...với nỗi say
 Say tình từ phụ, ôi ngất ngây! 
Tình Ba nồng ấm thương yêu 
Mẹ Tay mãi trong tay... ai sánh tày ?! 

 Tình Ba cao quí vì con trẻ 
Cho hết các con...trọn kiếp này!
 Nhớ mãi Ba ơi, giây phút cuối
 Nắm chặt tay con...Ba khẻ nói: 
 'Đây, đây, con gái của Ba ơi

 Gia bảo Ba cho phút cuối đời 
Xứ người sống tốt, sống vui 
Biết luôn chấp nhận, phải luôn mỉm cười !
 Dù đời bạc trắng như vôi...
' Đón lễ Cha về... vui lẫn say 

Và con cứ mãi ước mơ hoài 
Kiếp sau nếu có...xin cho được 
Là con gái của Ba kính yêu, 
 như con đã được ở kiếp này!... 

CLICK PLAY ĐỂ NGHE NHẠC.

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 6 năm 2014

Thứ Năm, ngày 26 tháng 6 năm 2014

CÀ PHÊ CHỦ NHẬT

                                                                                    





Này em ạ, mùa thu đang xuống phố 
Có điều gì ta nhớ đến rưng rưng 
Mưa vẫn rắc tư bề đất khổ
 Chốn quê hương bưng mặt khóc thầm. 

 * Thì cứ hẹn café chủ nhật
 Cứ nhìn nhau con mắt mưa rào 
 Xin chớ hỏi bài thơ nào thứ nhất 
 Thuở đất trời tim máu xôn xao. *

 Những chiếc lá mùa thu vô xứ 
 Sáng nay rơi xuống ở chân người
 Ngó quanh ngơ ngác lòng hư thực 
Tấm áo vàng lên đất với trời.

 * Bàn tay níu chút hương và gió
 Chút khói café chút sương mù 
 Thả hơi giá xuống lòng thu nhỏ
 Cây lá hồn nhiên bỗng mịt mờ.

 Lý Thừa Nghiệp
 
VUI LÒNG CLICK PLAY NGHE NHẠC
CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG THAM QUAN, ỦNG HỘ HOANGDIEUTRUONGXUASAIGON.BLOGSPOT.COM. CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM NHIỀU SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.