Socotra – Hòn đảo ngoài hành tinh giữa lòng biển Ả Rập
Ẩn mình giữa đại dương, Socotra được ví như “Hòn đảo ngoài hành tinh” bởi hệ sinh thái độc đáo và kỳ bí mà không nơi nào trên thế giới có được. Đây là một kho báu thiên nhiên với hơn 700 loài thực vật quý hiếm, trong đó một phần ba chỉ có ở Socotra.
Nhắc đến Socotra, không thể không kể đến cây huyết rồng (Dragon’s Blood Tree) – biểu tượng kỳ diệu với tán cây hình ô ngược và nhựa đỏ như máu, từng được sử dụng trong y học cổ đại. Bên cạnh đó, cây chai (Bottle Tree) với thân phình to và hoa hồng rực rỡ càng làm cho hòn đảo này trông như một hành tinh xa lạ.
Không chỉ có hệ thực vật kỳ lạ, Socotra còn sở hữu những bãi biển hoang sơ như Qalansiyah & Shoab Beach, nơi du khách có thể tận hưởng làn nước xanh trong như ngọc. Những hang động cổ xưa và địa hình đá vôi tạo nên một khung cảnh siêu thực, trong khi đó, hệ động vật bản địa gồm những loài bò sát, chim và côn trùng quý hiếm càng làm tăng thêm sức hút của vùng đất bí ẩn này.
Socotra được UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới nhờ cảnh quan nguyên sơ và hệ sinh thái độc đáo. Người dân nơi đây có một nền văn hóa riêng biệt với ngôn ngữ cổ xưa, lối sống hài hòa cùng thiên nhiên, biến hòn đảo này thành một điểm đến không chỉ đẹp mà còn đầy bí ẩn.
Với lượng du khách giới hạn mỗi năm, Socotra là lựa chọn lý tưởng cho những ai đam mê khám phá và muốn trải nghiệm một hành trình khác biệt. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi mang vẻ đẹp hoang sơ và đầy mê hoặc, Socotra chắc chắn sẽ là điểm đến không thể bỏ lỡ.
Sưu tầm
KỶ NIỆM 3 NĂM , NGÀY MẤT CỦA MỘT THIÊN TÀI .!!.
"Theo truyền thông Hà Lan
,người phát minh ra băng cassette, ông Lou Ottens, người Hà Lan, đã qua đời vào cuối tuần qua ở tuổi 94 tại Duizel, Hà Lan.

Ông Lou Ottens gia nhập tập đoàn công nghệ Philips của Hà Lan vào năm 1952 và gắn bó với tập đoàn cho tới khi nghỉ hưu.
Với những nỗ lực của ông, tập đoàn điện tử khổng lồ Philips đã chế tạo ra máy ghi âm di động đầu tiên của mình.
Năm 1960, ông Lou Ottens được bổ nhiệm làm trưởng phòng phát triển sản phẩm của tập đoàn Philips ở Hasselt, Vương quốc Bỉ.
Vào năm 1963, với tư cách là giám đốc của Philips Audio, ông đã giới thiệu ra công chúng thế hệ mới của máy ghi âm: băng cassette. Phát minh này đã tạo ra một cuộc cách mạng trong thưởng thức âm nhạc. Số lượng băng cassette được bán ra trên toàn thế giới ước tính khoảng 100 tỷ băng.
Ông Lou Ottens cũng có công thúc đẩy sự phát triển của đĩa compact (CD) gắn với nhiều thế hệ yêu nhạc trên toàn thế giới."
Sưu tầm
TẠI SAO TƯỢNG NỮ THẦN TỰ DO CHUYỂN SANG MÀU XANH?
Tượng Nữ thần Tự do, biểu tượng của nước Mỹ và giấc mơ tự do, không phải lúc nào cũng có màu xanh lục như chúng ta thấy ngày nay. Khi được khánh thành vào năm 1886, bức tượng mang màu nâu đỏ đặc trưng của đồng nguyên chất, giống như một đồng xu mới. Tuy nhiên, theo thời gian, sự thay đổi môi trường và tác động của thời tiết đã khiến lớp đồng bên ngoài bức tượng dần chuyển sang màu xanh lục. Nhưng điều gì đã dẫn đến sự thay đổi này?
Tượng Nữ thần Tự do được thiết kế bởi nhà điêu khắc người Pháp Frédéric Auguste Bartholdi và được trao tặng cho Hoa Kỳ như một món quà từ nhân dân Pháp. Phần cấu trúc bên trong do kỹ sư Gustave Eiffel—cha đẻ của tháp Eiffel—thiết kế, giúp bức tượng đứng vững trước sức gió mạnh và những tác động của thiên nhiên. Bên ngoài bức tượng được chế tác từ những tấm đồng mỏng khoảng 2,5 mm (3/32 inch), tương đương với độ dày của hai đồng xu xếp chồng lên nhau.
Ban đầu, lớp đồng có màu đỏ nâu sáng bóng, nhưng vì không được sơn hay phủ bảo vệ, nó đã tiếp xúc trực tiếp với không khí và các yếu tố môi trường, dẫn đến sự biến đổi đáng kinh ngạc về màu sắc.
Quá trình chuyển đổi từ màu đồng sang màu xanh không phải là hiện tượng bất thường mà là kết quả tự nhiên của quá trình oxy hóa. Khi đồng tiếp xúc với oxy trong không khí, nó trải qua một phản ứng hóa học, tạo thành đồng oxit (Cu₂O), khiến màu sắc của bức tượng dần sẫm lại. Theo thời gian, đồng oxit tiếp tục phản ứng với oxy để tạo ra đồng oxit đen (CuO), khiến bức tượng có màu nâu đen.
Nhưng sự thay đổi chưa dừng lại ở đó. Khi đồng oxit và đồng oxit đen tiếp tục phản ứng với nước, khí cacbonic (CO₂) và các hợp chất lưu huỳnh trong khí quyển, chúng tạo ra các hợp chất đồng cacbonat và đồng sunfat, chính là lớp gỉ đồng xanh lục mà ta thấy ngày nay. Các phản ứng hóa học chính có thể được mô tả như sau:
Giai đoạn 1: Đồng phản ứng với oxy → Đồng oxit (Cu₂O) (màu nâu)
Giai đoạn 2: Đồng oxit tiếp tục phản ứng với oxy → Đồng oxit đen (CuO)
Giai đoạn 3: Đồng oxit phản ứng với nước, CO₂ và lưu huỳnh → Đồng cacbonat và đồng sunfat (màu xanh lục)
Không giống như sắt bị gỉ khiến kết cấu kim loại bị ăn mòn, lớp gỉ xanh trên Tượng Nữ thần Tự do lại có tác dụng bảo vệ. Nó hoạt động như một lớp áo giáp tự nhiên, giúp bề mặt đồng không bị phân hủy thêm. Nhờ lớp phủ này, dù đã hơn 130 năm trôi qua, tượng vẫn đứng vững mà không cần bảo trì lớp đồng bên ngoài.
Khi sự thay đổi màu sắc của bức tượng lần đầu tiên được nhận ra vào đầu thế kỷ 20, một số ý kiến đề xuất vệ sinh bề mặt để đưa nó trở lại màu đồng đỏ như ban đầu. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã nhanh chóng khuyến cáo rằng việc loại bỏ lớp gỉ này sẽ khiến bức tượng dễ bị ăn mòn và hư hại nghiêm trọng hơn. Do đó, chính phủ Mỹ đã quyết định giữ nguyên màu xanh đặc trưng, biến nó thành một phần không thể thiếu trong vẻ đẹp của bức tượng.
Ngày nay, Tượng Nữ thần Tự do không chỉ là một tác phẩm điêu khắc vĩ đại mà còn là biểu tượng trường tồn của tự do, hy vọng và lòng kiên định. Màu xanh lục của nó là dấu ấn của thời gian, minh chứng cho sự bền bỉ trước thử thách và sự thay đổi của thế giới. Bất chấp hơn một thế kỷ phong ba bão tố, bức tượng vẫn đứng đó, chào đón hàng triệu du khách mỗi năm, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tự do và sự kiên trì.
Sự biến đổi màu sắc này không chỉ là một hiện tượng hóa học thú vị mà còn là một bài học sâu sắc về cách thiên nhiên và thời gian có thể thay đổi diện mạo của những công trình vĩ đại, nhưng không thể làm mờ đi ý nghĩa và tinh thần của chúng.
Sưu tầm
Montmartre, Paris, 1936. Bức ảnh của Brassaï mở ra một thế giới hoài niệm, mơ hồ như một giấc mộng đêm đông. Những bậc thang đá uốn lượn, đèn đường lặng lẽ tỏa ánh sáng mờ ảo, hàng cây trơ trụi vươn lên trong sương sớm. Tất cả như một bản giao hưởng tĩnh lặng, nơi bóng tối và ánh sáng hòa quyện vào nhau, nơi thời gian như ngưng đọng.
Những bậc thang này đã chứng kiến bao bước chân – từ những nghệ sĩ lang thang, những kẻ mộng mơ đi tìm cảm hứng, đến những tình nhân tay trong tay lạc lối trong phố cổ. Đây là Montmartre, nơi từng là mái nhà của Picasso, Modigliani, của những quán cà phê nhỏ chật chội đầy ắp những cuộc tranh luận về nghệ thuật, của những bản nhạc vọng ra từ các quán rượu, nơi mà Paris hiện lên với dáng vẻ hoang dại, say mê, và đầy chất thơ.
Brassaï ghi lại cảnh quan Montmartre mà còn cả tâm hồn của nó. Nhìn bức ảnh, ta nghe thấy tiếng bước chân vang vọng trong sương, cảm nhận cái lạnh đầu đông se sắt trên đầu ngón tay, và đâu đó, một giọng hát từ xa vẳng lại, kể về một Paris đã xa, nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong trái tim những kẻ yêu thành phố này.
Pane e Vino - 3 Nguyễn Khắc Cần
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét