.

.

a

BÀI VỞ CHIA SẺ , CỘNG TÁC VUI LÒNG GỞI VỀ KHANHHOANGDIEU54@GMAIL.COM
NGÀY HỘI KỶ NIỆM 55 NĂM VÀO TRƯỜNG HOÀNG DIỆU CỦA NK 65 - 72 SẼ TỔ CHỨC VÀO NGÀY 9 THÁNG 2 NĂM 2020 TẠI VƯỜN ME MỸ XUYÊN, TP.SÓC TRĂNG.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

Đi ‘chùa online’: Rốt cuộc ngôi chùa nào mới có Phật đây?

Những ngày gần đây, trên mạng xã hội đang rộ lên một địa chỉ “đi chùa online”, trong đó có cả phòng lễ Phật, phòng Cầu Siêu, và chức năng “thắp hương” y như thật.
Thuở nhỏ, tôi thường thích theo bà lên chùa thắp hương bái Phật, đắm mình trong bầu không gian thanh tịnh trang nghiêm chốn Phật đường. Ngôi chùa nằm trên sườn núi chon von vùng ngoại ô, cách xa mọi thanh âm ô tạp của thành phố. Mới đến chân núi, tôi đã hít căng lồng ngực bầu không khí mát lành, tiếng chuông chùa từ xa vọng lại khiến tôi bất giác lặng im, thời gian như ngưng đọng trong vòm cây, kẽ lá…
Thời gian dần trôi, bà tôi cũng già yếu nên không thể lặn lội đường xa đi chùa lễ Phật được nữa. Thậm chí, bà không còn đủ sức lực để bước lên gian thờ Phật của gia đình. Thế nhưng, tôi thấy bà vẫn hiền hậu và khoan thai như thuở nào, bà vẫn dịu dàng bao dung trước lỗi lầm của tôi, cha mẹ tôi, như một người con Phật chân chính.
Cách đây vài hôm, một người bạn chia sẻ với tôi địa chỉ một ngôi “chùa online”, trong đó có cả phòng lễ Phật, phòng Cầu Siêu, và chức năng “thắp hương” y như thật. Tôi nghĩ ngay đến bà tôi, và chạy đến bên bà với suy nghĩ giúp bà được thoả tâm nguyện lên chùa bái Phật như xưa.
Nghe tôi hớn hở kể xong, bà mới mỉm cười ôn tồn nói:
“Con à! Cảm ơn con đã có lòng. Con biết không, mấy năm nay tuy bà già yếu không đi đâu được, nhưng bà vẫn thắp hương lễ Phật hàng ngày đấy”.
Tôi mở to mắt ngạc nhiên, còn bà khẽ nâng bàn tay lên trước ngực, rồi trỏ vào tim, và nói:
“Bà thắp hương lễ Phật ở đây này…”
Bất chợt, tôi nhớ một ngày rằm tháng giêng năm nào, trời lất phất mưa phùn, bà cháu tôi nắm tay nhau bước lên từng bậc thang dài và rộng trên sườn núi… (Ảnh: youtube.com)
Bất chợt, ký ức tuổi thơ ùa về trong tôi. Tôi nhớ một ngày rằm tháng giêng năm nào, trời lất phất mưa phùn, bà cháu tôi nắm tay nhau bước lên từng bậc thang dài và rộng trên sườn núi, rồi ngây người lặng ngắm ngôi chùa từ xa mái uốn cong cong như cài lên tóc mây mờ ảo. Gần tới nơi, tôi nhìn thấy bốn chữ Hán cổ uy nghi trước chánh điện, hỏi bà tôi mới biết bốn chữ ấy là: “Phật tại tâm trung”…
Tôi đang miên man nhớ lại kỷ niệm thời thơ bé thì giọng bà ấm áp tiếp lời:
“Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa. Con biết không, một người con Phật chân chính luôn làm theo lời dạy của Đức Phật, không làm điều ác, chỉ làm điều thiện, hướng vào nội tâm mà tu. Chừng nào con còn chiểu theo lời dạy của Đức Phật để tu tâm dưỡng tính, chừng ấy chư Phật sẽ chứng giám cho lòng thành của con, dù con không lên chùa thắp hương các Ngài cũng biết được. Vậy nên, những năm nay dù bà không thể lên chùa lễ Phật, bà vẫn cảm thấy thanh thản, bình yên”.
Ngày hôm đó, hai bà cháu tôi đã trò chuyện với nhau thật lâu. Tôi thấy mình dường như bé lại, là cô bé con lẽo đẽo cầm bó hoa lễ Phật theo bà thuở nào, say sưa nghe bà kể về Phật Pháp, về kiếp nhân sinh, và tâm nguyện cuối đời của bà. Tôi không ngờ bà tôi lại có một tấm lòng sáng trong, thiện lành và hiểu biết sâu sắc về Phật Pháp như vậy.
Bà kể rằng thuở xưa, khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế truyền đạo, mỗi ngày Ngài đều giảng Pháp cho các đệ tử, rồi vào thành khất thực hoá duyên, sau đó ai nấy trở về trong rừng đả toạ thực tu. Hoàn toàn không có chùa chiền nào vào thời gian ấy, nhưng giáo pháp của Ngài vẫn rực rỡ xán lạn khắp thế gian. Con người thời ấy đơn giản, thuần phác, bái Phật là để cầu đạo, tu hành giải thoát, chứ không phải để cầu xin phát tài, nổi danh, sinh con trai… như bây giờ.
Bà tôi bình thản nói cho tôi về hiểu biết của bà về Phật Pháp, rằng Phật chỉ nhìn nhân tâm và thời Phật Thích Ca truyền Pháp cũng chưa từng có chùa chiền gì cả. (Ảnh: pinterest.com)
Bà còn kể trong Kinh Kim Cang có viết: “Bất khả dĩ tam thập nhị tướng đắc kiến Như Lai” (Nghĩa là: Không thể nhận thức đức Như Lai qua một sắc thân có ba mươi hai tướng đẹp), và “Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai” (Nghĩa là: Kẻ nào muốn thấy Ta qua hình sắc và âm thanh, kẻ ấy hành tà đạo, chẳng bao giờ thấy được Ta). Vậy nên, không thể nhìn vào hình thức bên ngoài mà phán xét nơi nào có Phật. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, một ngôi chùa dựng lên to đẹp chưa hẳn đã có Phật nếu như nơi ấy tăng nhân không thực tu chính mình, huống là một ngôi chùa “online”.
Bà tôi đã ở tuổi gần đất xa trời, ở tuổi ấy, nhiều người bắt đầu lo sợ về cái chết, sợ phải xa lìa cháu con. Nhưng trái lại, bà tôi thật bình thản an yên, bà nói rằng bà chỉ mong sớm được gặp vị chân Phật. Rằng bà đã đến nhân gian quá muộn, nên không kịp vào thời được nghe Đức Phật Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp. Nhưng kinh Phật dự ngôn rằng trong tương lai, đức “Phật Di Lặc hạ thế, giảng Pháp tam biến, độ hết tất cả chúng sinh hữu duyên”. Biết đâu bà tôi lại kịp gặp được Ngài?
Tôi thầm mong ước nguyện của bà tôi trở thành hiện thực, và tôi tin nó sẽ trở thành hiện thực. Bà tôi nhân từ, lương thiện, tín tâm kiên định với Phật Pháp, nhất định một ngày sẽ có thể đắc được chân Pháp, gặp được vị chân Phật hạ thế cứu độ chúng sinh.
Thanh Ngọc

Hãy sống bao dung và yêu thương dịu dàng, cuộc đời quá ngắn ngủi để hờn trách nhau…

Trên thế gian này chẳng có gì là hoàn mỹ, càng không tồn tại một người thực sự hoàn hảo, thế nhưng, dưới đôi mắt bao dung của một trái tim yêu thương chân thành, mọi khiếm khuyết đều trở nên toàn vẹn đến kỳ lạ.
Câu chuyện thứ nhất: “Em à, anh thích bánh mì cháy mà”.
Khi tôi còn nhỏ, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không. Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì, và tôi không bao giờ quên được những gì cha đã nói với mẹ: “Em à, anh thích bánh mì cháy mà.”
Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai, nhưng điều thực sự gây tổn thương cho người khác chính là những lời chê bai, trách móc cay nghiệt. (Ảnh minh họa: facebook.com)
Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói: “Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Đó là những lời chê bai, trách móc cay nghiệt đấy”.
Rồi ông nói tiếp: “Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được ngày kỷ niệm đám cưới như một số người đàn ông khác. Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng chung sống cùng mẹ con, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Cuộc đời quá ngắn ngủ để chúng ta thức dậy với những hối tiếc và sống trong khó chịu. Hãy trân trọng những người yêu thương với con, và hãy cảm thông với những khiếm khuyết của họ.”
“Hãy trân trọng những người yêu thương với con, và hãy cảm thông với những khiếm khuyết của họ.” (Ảnh minh họa: chiemtinhhoc)
Thực ra tình yêu không cần phải quá khoa trương, không cần quá đam mê hay lãng mạn, bởi theo thời gian, nhiệt huyết và tuổi trẻ cũng trôi dần theo năm tháng, còn lại duy nhất với ta chỉ là sự bao dung dành cho đối phương. Chỉ khi biết bao dung ta mới cảm thấy an yên, nhẹ nhàng, mới có đủ nhẫn nại và yêu thương để cùng ai đó đi trọn vẹn cuộc hành trình của đời người. Nam nữ yêu nhau cũng vậy, vợ chồng chung sống với nhau cũng vậy, vốn không cần những lời hoa mỹ, chỉ cần bình dị mà thương chân thành là đủ rồi. 
Câu chuyện thứ hai: Đĩa tương ớt và cốc nước
Một cô gái ở phương Nam và một chàng trai miền Bắc lấy nhau, khẩu vị của cô gái thanh đạm, còn anh chồng thì ngược lại, không có ớt thì anh không nuốt được cơm.
Cô gái thường đi đến nhà bố mẹ đẻ ăn cơm. Một hôm, bố cô gái nấu thức ăn hơi mặn, nhưng mẹ cô không nói gì, chỉ mang đến một cốc nước, khi gắp thức ăn bà nhúng vào cốc nước trước mặt sau đó mới cho lên miệng ăn. Nhìn thấy hành động của mẹ, bỗng nhiên cô gái đã hiểu ra được điều gì đó.
Hai vợ chồng một người giữ đĩa ớt, một người giữ cốc nước, nhưng quan trọng hơn tất cả, họ hiểu làm thế nào để giữ được tình yêu. (Ảnh minh họa: giaoducthoidai)
Ngày hôm sau, cô gái ở nhà nấu cơm, làm những món ăn mà chồng cô thích ăn. Đương nhiên mỗi loại thức ăn cô đều cho ớt. Chỉ khác là trên bàn ăn có để sẵn một cốc nước. Trước khi ăn một món gì đó cô đều nhúng vào cốc nước cho bớt cay rồi mới đưa lên miệng. Nhìn vợ ăn đồ đã nhúng qua cốc nước nhưng vẫn vui vẻ, anh chồng bỗng rưng rưng nước mắt cảm động. Sau đó, anh cũng giành công việc nấu cơm, nhưng trong thức ăn không còn nhìn thấy ớt nữa, bởi trên bàn đã có thêm một đĩa tương ớt.
Vì tình yêu dành cho nhau, cũng chính là vì bản thân mình, hai vợ chồng một người giữ đĩa ớt, một người giữ cốc nước, nhưng quan trọng hơn tất cả, họ hiểu làm thế nào để giữ được tình yêu.
Tình yêu bách niên giai lão rất cần đến sự bao dung (Ảnh minh họa: tinhyeutuoigia.net)
Trong tình yêu, có lẽ sai lầm lớn nhất chính là muốn thay đổi người kia theo ý mình, bởi một điều đơn giản, khi không chấp nhận ai đó như chính bản thân họ vốn có, liệu ta có thực sự yêu họ hay không?
Thế giới có hơn 7 tỷ người đấy, nhưng chẳng thể nào tìm được một người hoàn toàn giống ta, hoàn toàn đồng điệu và thấu hiểu ta đâu, bởi vì chính những điều khác biệt và dường như là “không hợp” nhau ấy sẽ khiến chuyến đi cùng nhau của chúng ta trở nên thú vị và ý nghĩa hơn, dạy chúng ta trưởng thành, biết nghĩ cho người khác và bao dung hơn.
Thiện Nam

Không có nhận xét nào:

CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ ĐỒNG MÔN TRƯỜNG HOÀNG DIỆU SÓC TRĂNG THAM QUAN, ỦNG HỘ HOANGDIEUTRUONGXUASAIGON.BLOGSPOT.COM. CHÚC THẦY CÔ VÀ ANH CHỊ EM NHIỀU SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG TRONG CÔNG VIỆC.