Không cơn lũ nào có thể lay chuyển dù chỉ một tấc, Quan Âm Các nằm ở Ngạc Châu (tỉnh Hồ Bắc) được người đời gọi vui là công trình "cứng đầu" nhất Trung Quốc.

Suốt hơn 7 thế kỷ, Quan Âm Các phải đối mặt với lưu lượng nước khổng lồ của sông Trường Giang không ngừng vỗ vào thân chùa. Dù vậy, công trình vẫn sừng sững giữa lòng sông, lặng lẽ chứng kiến bao đổi thay của thời gian.

Quan Âm Các nhìn từ trên cao. Ảnh: Great Big Story

Theo tư liệu lịch sử địa phương, Quan Âm Các được xây dựng vào khoảng năm 1345 dưới triều Nguyên, trên một bãi đá tự nhiên gọi là “Long Bàn Cơ” nằm giữa sông Trường Giang.

Công trình dài khoảng 24m, rộng chưa đến 10m, cao hơn 14m, gồm nhiều tầng gỗ và đá kết hợp. Đây không chỉ là nơi thờ Quan Âm mà còn tích hợp yếu tố tín ngưỡng Nho – Phật – Đạo, phản ánh đặc trưng văn hóa dung hợp của vùng trung lưu Trường Giang, thông tin từ Ourchinastory.

Bức tường đá cong ở phía tây của Quan Âm Các, được xây bằng những khối đá có kích thước dài 60cm, rộng 20cm và cao 25cm, là yếu tố then chốt giúp công trình này đứng vững suốt 700 năm. Ảnh: VCG

Điểm đặc biệt nhất của Quan Âm Các nằm ở cách công trình “đối thoại” với thiên nhiên. Mỗi năm, từ khoảng tháng 5 đến tháng 10, nước lũ dâng cao, nhấn chìm phần lớn công trình; có thời điểm chỉ còn mái chùa nhô lên khỏi mặt nước.

Khi mùa khô đến, đặc biệt vào đầu năm, nước rút xuống, để lộ nền đá đỏ và những lớp gạch xanh bám chặt vào lòng sông, khiến ngôi chùa như “trồi lên” từ đáy nước. Chu kỳ “ẩn - hiện” này lặp lại suốt nhiều thế kỷ, trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi mùa lũ.


Vào mùa mưa, mực nước sông dâng cao khiến một nửa Quan Âm bị ngập trong nước, chỉ còn lộ ra cửa sổ và mái nhà. Ảnh: VCG

Các chuyên gia kiến trúc cho rằng, bí quyết giúp công trình tồn tại không nằm ở việc chống lại dòng nước, mà ở triết lý “thuận thiên”. Phần chân được gia cố bằng các khối đá lớn, trong khi tường phía tây uốn cong như thân thuyền, giúp phân tán lực nước và hạn chế xói mòn trực diện.

Hệ thống lỗ thoát nước ở tầng thấp cho phép giảm áp lực khi mực nước thay đổi nhanh. Đặc biệt, tầng 1 được thiết kế để có thể chấp nhận bị ngập theo mùa, trong khi các vật thờ được di chuyển lên tầng cao hơn trước mùa lũ. Đây là cách làm linh hoạt hiếm thấy trong kiến trúc cổ.

Bởi vị trí khó tiếp cận nên không giống những ngôi chùa khác, Quan Âm Các không có tuyến tham quan chính thức hay phục vụ du lịch quy mô lớn, cũng không bán vé vào cổng riêng. Khi đến Ngạc Châu, du khách thường nhìn ngắm ngôi chùa từ xa hoặc trên cao xuống. Một du khách từng chia sẻ, trước kia từng có những chuyến đi thuyền vào vãn cảnh chùa. Tuy nhiên từ sau trận lụt nghiêm trọng cách đây vài năm, việc tham quan ngôi chùa đã dừng lại.

Dù vậy, Quan Âm Các vẫn là biểu tượng của thành phố Ngạc Châu, được truyền thông Trung Quốc mệnh danh là “đệ nhất các trên Trường Giang”.

Khác với những công trình ven sông thường xuyên phải gia cố hoặc di dời, Quan Âm Các gần như giữ nguyên vị trí và cấu trúc qua nhiều biến động lịch sử, từ thời phong kiến đến hiện đại.

Năm 2006, công trình được xếp hạng di tích văn hóa cấp quốc gia, trở thành đối tượng nghiên cứu tiêu biểu cho kỹ thuật xây dựng cổ truyền Trung Hoa.

Sưu tầm


Phát hiện 39 con rắn đuôi chuông trú ẩn dưới nền nhà dân và màn di dời gay cấn

DNVN - Một thợ sửa ống nước hoảng hốt khi phát hiện hàng chục con rắn đuôi chuông cực độc trú ẩn dưới nền một ngôi nhà ở Mỹ. Lực lượng cứu hộ sau nhiều giờ vật lộn đã bắt được tổng cộng 39 con rắn..

Ảnh cắt từ clip.

Vụ việc xảy ra tại một nhà dân ở thị trấn Bronte, bang Texas, Mỹ, khi 39 con rắn đuôi chuông được tìm thấy đang trú ẩn giữa hệ thống đường ống dẫn khí bên dưới ngôi nhà.

Theo thông tin ghi nhận, trong lúc sửa chữa, một người thợ sửa đường ống bất ngờ phát hiện nhiều con rắn kịch độc nằm tụ tập dưới nền nhà. Nhận thấy mức độ nguy hiểm, người này lập tức liên hệ với dịch vụ bắt rắn Big Country để cầu cứu.

Hình ảnh ghi lại cho thấy các nhân viên cứu hộ phải chui sâu xuống khu vực bên dưới lớp cách nhiệt của ngôi nhà, tiếp cận nơi đàn rắn trú ngụ và dùng thiết bị chuyên dụng để lần lượt khống chế từng con, đưa vào thùng chứa an toàn.

Do số lượng rắn quá lớn và vị trí ẩn nấp phức tạp, quá trình giải cứu diễn ra vô cùng khó khăn. Sau vài giờ vật lộn, lực lượng cứu hộ đã bắt được tổng cộng 39 con rắn đuôi chuông và di dời toàn bộ tới nơi an toàn.

 

Vụ việc khiến nhiều người rùng mình bởi số lượng rắn độc xuất hiện ngay dưới nền nhà dân, đồng thời gióng lên cảnh báo về nguy cơ tiềm ẩn tại những khu vực ít được kiểm tra, đặc biệt là các vị trí tối, ẩm và kín như gầm nhà hoặc hệ thống đường ống.

- Video: Phát hiện 39 con rắn đuôi chuông trú ẩn dưới nền nhà dân và màn di dời gay cấn. Nguồn: Người đưa tin.


Ngôi làng "không thời gian": Mặt trời quên lặn suốt 69 ngày, người dân sống "không giờ giấc"


Nằm ở phía Bắc Na Uy, ngôi làng này từ lâu đã trở thành điểm đến đặc biệt khi gần như “thoát khỏi khái niệm thời gian”. Với vài trăm cư dân sinh sống, nơi đây thu hút sự chú ý bởi một lối sống được xem là “ngược đời” so với phần còn lại của thế giới.

Nơi Mặt trời quên lặn

Nằm ở rìa phía Bắc châu Âu, đảo Sommaroy của Na Uy từ lâu đã trở thành một điểm đến gây tò mò với thế giới không chỉ bởi vẻ đẹp hoang sơ mà còn bởi nhịp sống gần như tách biệt hoàn toàn khỏi khái niệm thời gian.


Khung cảnh yên bình ở Sommaroy. Ảnh: Caliber.

Sommaroy là nơi sinh sống của vài trăm người, cư dân trên đảo đã chọn không sống theo những quy tắc thời gian nghiêm ngặt mà thay vào đó "làm những gì họ muốn - khi họ muốn". Lý do đằng sau sự lựa chọn này nằm ở chu kỳ ánh sáng ban ngày khác thường của Sommaroy.

Vào mùa hè, khoảng từ 18/5 đến 26/7, Mặt trời không lặn, nghĩa là có tới 69 ngày liên tục người dân sống dưới ánh sáng Mặt trời, không có màn đêm, tạo nên một hiện tượng thiên nhiên đặc biệt và kéo theo đó là một lối sống khác biệt hiếm thấy. Khi đến mùa đông, từ tháng 11 đến tháng 1, ngôi làng chìm trong bóng tối, không có Mặt trời, theo News18.

Chính sự chênh lệch ánh sáng khiến các khái niệm về giờ giấc truyền thống trở nên phi thực tế. Trong bối cảnh đó, người dân trên đảo đã dần từ bỏ thói quen sống theo đồng hồ cấu trúc 24h truyền thống.

Thay vào đó, họ ăn khi thấy đói, ngủ khi cảm thấy mệt và làm việc khi có năng lượng. Cuộc sống diễn ra một cách linh hoạt, không bị ràng buộc bởi những khung giờ cứng nhắc. Tất cả được dẫn dắt bởi Mặt trời, thủy triều và tín hiệu của cơ thể.

Cuộc sống không cần đồng hồ

Ý tưởng "xóa bỏ thời gian" tại Sommaroy từng gây chú ý lớn vào năm 2019. Nhiều người dân địa phương đề xuất chính phủ Na Uy công nhận nơi đây là "khu vực không thời gian".

Dù đề xuất này mang tính biểu tượng nhiều hơn pháp lý, nó đã góp phần đưa Sommaroy trở thành một biểu tượng độc đáo về lối sống tự do, "không giờ giấc".

Cây cầu Sommaroy - nơi du khách thường treo lại đồng hồ như một cách tượng trưng cho việc "tạm biệt thời gian" khi đặt chân đến đảo.

Một trong những hình ảnh đặc trưng gắn liền với ý tưởng này là cây cầu Sommaroy - nơi du khách thường treo lại đồng hồ như một cách tượng trưng cho việc "tạm biệt thời gian" khi đặt chân đến đảo. Hành động này không chỉ mang ý nghĩa trải nghiệm mà còn phản ánh tinh thần sống tự do, phóng khoáng mà cư dân địa phương theo đuổi.

Không chỉ đặc biệt về lối sống, Sommaroy còn gây ấn tượng bởi cảnh quan thiên nhiên hiếm có. Những bãi cát trắng trải dài, làn nước xanh ngọc và khung cảnh Bắc Cực tạo nên một vẻ đẹp tương phản độc đáo. Vào mùa hè, dưới ánh sáng không ngừng nghỉ, toàn bộ hòn đảo như được bao phủ bởi gam màu vàng dịu, tạo nên cảm giác vừa thực vừa mơ.

Tuy nhiên, sự cực đoan của ánh sáng cũng đi kèm với những thử thách. Việc thiếu đi chu kỳ ngày - đêm rõ ràng có thể ảnh hưởng đến đồng hồ sinh học của con người, khiến giấc ngủ bị xáo trộn. Để thích nghi, người dân địa phương đã hình thành những thói quen riêng, như sử dụng rèm chắn sáng hoặc điều chỉnh lịch sinh hoạt linh hoạt hơn.

Cuộc sống "không giờ giấc" ở Sommaroy cũng tạo nên những khung cảnh khác lạ. Vào lúc 2h, không khó để bắt gặp người dân chơi thể thao, đi uống cà phê, hay đi cắt cỏ, trẻ em đi bơi dưới ánh sáng ban ngày.

"Trời lúc nào cũng sáng. Nếu bạn muốn sơn nhà lúc 2h, cũng không sao cả. Nếu muốn đi bơi lúc 4h, chúng tôi cũng sẽ làm. Ở đây, chúng tôi tận hưởng từng giây từng phút mỗi khi gặp hiện tượng Mặt trời nửa đêm. Uống cà phê trên bãi biển lúc 2h là chuyện bình thường", người dân địa phương cho biết.

Hình ảnh cực quang trên đảo Sommaroy.

Đáng chú ý, nếu mùa hè là chuỗi ngày bất tận của ánh sáng thì mùa đông tại Sommaroy lại hoàn toàn trái ngược. Từ tháng 11 đến tháng 1, hòn đảo gần như chìm trong bóng tối khi Mặt Trời không mọc. Đây cũng là thời điểm lý tưởng để quan sát hiện tượng cực quang - một trong những trải nghiệm thiên nhiên đặc sắc nhất tại khu vực Bắc Cực.

Hiện nay, với khoảng 300-350 cư dân sinh sống, kinh tế của Sommaroy chủ yếu dựa vào đánh bắt thủy sản và du lịch. Sự độc đáo về tự nhiên và lối sống đã giúp hòn đảo này thu hút ngày càng nhiều du khách quốc tế, đặc biệt là những người tìm kiếm trải nghiệm khác biệt, thoát khỏi nhịp sống gò bó thường ngày.

Sommaroy không phải là nơi duy nhất trên thế giới có hiện tượng Mặt Trời không lặn, nhưng cách con người nơi đây lựa chọn thích nghi đã khiến hòn đảo trở nên đặc biệt.

Không có áp lực về thời gian, không có những cuộc hẹn vội vã, người dân nơi đây tận hưởng cuộc sống theo cách riêng, chậm rãi nhưng đầy tự do. Chính điều này đã khiến Sommaroy trở thành điểm đến hấp dẫn với những ai muốn tạm rời xa nhịp sống hối hả của thế giới hiện đại.

Sưu tầm